Văn mẫu Cảm nhận về nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa

0
474
Văn mẫu Cảm nhận về nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa
QUẢNG CÁO
Vài Phút Quảng Cáo Sản Phẩm


Văn mẫu Cảm nhận về nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

Tổng hợp các đề cương đại học hiện có của Đại Học Hàng HảiĐề Cương VIMARU 

Kéo xuống để Tải ngay đề cương bản PDF đầy đủ: Sau “mục lục” và “bản xem trước”

(Nếu là đề cương nhiều công thức nên mọi người nên tải về để xem tránh mất công thức)

Đề cương liên quan:Văn mẫu Hãy chứng minh rằng Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống quanh ta


Mục Lục

Tải ngay đề cương bản PDF tại đây: Văn mẫu Cảm nhận về nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa

Văn mẫu lớp 9:

 “Cảm nhận về nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa”

BÀI LÀM

“Trong sáng tác của Nguyễn Minh Châu, dù có là tiểu thuyết hay truyện ngắn, cốt truyện

thường không đóng một vai trò nào đáng kể. Nhà văn tập trung chú ý vào thân phận con

người, tính cách nhân vật và đã huy động vào đấy tâm hồn đa cảm dồi dào ấn tượng tươi

mới và xúc động về cuộc sống, bút pháp chân thực và một giọng văn trữ tình trầm lắng ấp

áp” (Nguyễn Văn Hạnh, Nguyễn Minh Châu những năm 80 và sự đổi mới cách nhìn về

con người, T.C Văn học,1993, số 3, tr.20).

Có thể nói Chiếc thuyền ngoài xa là một biểu hiện của xu hướng tìm tòi khámphá trong

văn của Nguyễn Minh Châu, trở về với đời thường, với mảnh đất miền Trung cằn cỗi và

cơ cực, đau đáu đi tìm câu hỏi cho những phận người trong cuộc sống đời thường trăm

đắng ngàn cay. Trên tinh thần quyết liệt đổi mới, Nguyễn Minh Châu đã lấy con người

làm đối tượng phản ánh thay cho hiện thực đời sống. Mặc dù không phủ nhận văn

chương gắn với cái chung, với cộng đồng nhưng Nguyễn Minh Châu còn muốn thể hiện

một quan niệm văn chương trước hết phải là câu chuyện của con người, với muôn mặt

phức tạp phong phú với tất cả chiều sâu.

Hiện thực của tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa không phải là bức tranh hoành tráng của

mảnh đất chiến trường xưa A So từng ghi dấu bao chiến công, cũng không phải là những

con người tạc dáng đứng hào hùng của mình vào lịch sử. Nhân vật Phùng trở về với

mảnh đất từng chiến đấu, một người lính năm xưa giờ là phóng viên ảnh trở về ghi lại

những vẻ đẹp cuộc sống đời thường cho bộ ảnh lịch quê hương đất nước, phản ánh cuộc

sống lao động khoẻ khoắn tươi rói của những con người dựng xây đất nước, đi tìm vẻ đẹp

bí ẩn của màn sương buổi sáng bổ sung cho tấm ảnh lịch hoàn chỉnh (!). Thế nhưng,

những gì anh chứng kiến đã khiến anh và những người bạn của mình nhận ra một sự thật

gắn với cuộc sống của những người dân chài lam lũ:

“Cuộc sống cứ lênh đênh khắp cả một vùng phá mênh mông. Cưới xin, sinh con đẻ cái,

hoặc lúc nhắm mắt cũng chỉ trên một chiếc thuyền. Xóm giềng không có. Quê hương bản

quán cả chục cây số trời nước chứ không cố kết vào một khoảnh đất nào”.

Từ cuộc sống ấy, những bi kịch tiềm ẩn khiến con người phải ngỡ ngàng. Một câu

chuyện đơn giản nhưng đã chứa đựng những phát hiện mới mẻ hàm chứa quan niệm văn

chương hướng về con người của Nguyễn Minh Châu. Nếu chỉ nghĩ suy một cách xuôi

chiều đơn giản, cuộc sống khi có ánh sáng cách mạng sẽ đổi đời cho số phận người lao

động, sẽ xoá tan những bi kịch đè nặng lên kiếp người. Thế nhưng Nguyễn Minh Châu đã

chỉ rõ cho chúng ta : cách mạng không phải giải quyết bi kịch trong một sớm một chiều,

con người vẫn phải đối diện với những bi kịch đời mình, dung hoà với nó. Cách lý giải về

con người của Nguyễn Minh Châu còn ẩn chứa những suy ngẫm về số phận dân tộc phải

trải qua những khổ đau để đối diện với hiện thực bao thách thức.

Người nghệ sĩ nhiếp ảnh đi tìm những vẻ đẹp đích thực của cuộc sống, ngỡ như anh đã

phát hiện ra một khung cảnh thật đáng yêu đáng ca tụng, hướng người xem về cái đẹp có

thể làm quên đi những phiền não cuộc sống: “Qua khuôn hình ánh sáng, tôi đã hình dung

thấy trước những tấm ảnh nghệ thuật của tôi sẽ là vài ba chiếc mũi thuyền và một cảnh

đan chéo của những tấm lưới đọng đầy những giọt nước, mỗi mắt lưới sẽ là một nốt nhạc

trong bản hòa tấu ánh sáng và bóng tối, tượng trưng cho khung cảnh bình minh là một

khoảng sáng rực rỡ đến mức chói mắt, trong khoảng sáng đó sẽ hiện lên trong tầm nhìn

thật xa những đường nét của thân hình một người đàn bà đang cúi lom khom, sải cánh tay

thật dài về phía trước kéo tấm lưới lên khỏi mặt nước, và phía sau lưng người đàn bà,

hình một ngư phủ và một đứa trẻ đứng thẳng trên đầu mũi thuyền, dùng lực toàn thân làm

đòn bẩy nâng bổng hai chiếc gọng lưới chĩa thẳng lên trời.” . Và những người dân vùng

biển ấy hiện lên thật đáng yêu, đáng ca ngợi: cuộc sống lao động đầm ấm khoẻ khoắn,

những con người gặp gỡ thật đáng yêu…

Tất cả những ấn tượng ấy sẽ không bị phá vỡ nếu như không có sự xuất hiện của chiếc –

thuyền – ngoài – xa. Người đàn ông xuất hiện cùng với người đàn bà trong khung cảnh

nên thơ đã nhanh chóng phá vỡ đi cảm giác thăng hoa nghệ thuật bằng trận đòn dây lưng

quật thẳng tay vào người vợ không thương xót. Có lẽ khó ai hình dung cảnh tượng ấy lại

diễn ra trong bối cảnh cuộc sống mới, nó hoàn toàn đối lập với điều chúng ta hằng xây

dựng cho cuộc sống này “người yêu người, sống để yêu nhau” (Tố Hữu). Điều bất công

diễn ra nhức nhối trước mắt người lính từng chiến đấu cho sự nghiệp giải phóng đất

nước, giải phóng con người đã làm nên một cơn giận bùng phát. Bản thân anh nghĩ về

người đàn ông kia như “gã đàn ông “độc ác và tàn nhẫn nhất thế gian”, còn người phụ nữ

xấu xí mặt rỗ kia đích thị là nạn nhân đáng thương nhất của nạn bạo hành trong gia đình.

Hành động tấn công gã đàn ông khiến cho anh ngộ nhận mình là anh hùng: “Tôi nện hắn

bằng tay không, nhưng cú nào ra cú ấy, không phải bằng bàn tay một anh thợ chụp ảnh

mà bằng bàn tay rắn sắt của một người lính giải phóng đã từng mười năm cầm súng. Tôi

đã chiến đấu trong mấy ngày cuối cùng chiến tranh trên mảnh đất này. Bất luận trong

hoàn cảnh nào tôi cũng không cho phép hắn đánh một người đàn bà, cho dù đó là vợ và

tự nguyện rúc vào trong xó bãi xe tăng kín đáo cho hắn đánh”.

Nhưng phản ứng của người đàn bà trước ông chánh án đã khiến anh choáng váng: “Quí

tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó…”. Hoá ra, người

cần được thông cảm lại là những quan toà cách mạng có lòng tốt nhưng “các chú đâu có

phải là người làm ăn… cho nên các chú đâu có hiểu được cái việc của các người làm ăn

lam lũ, khó nhọc”. Người đàn bà khốn khổ ấy đã không chối bỏ người đàn ông đích thực

của mình, dù trong lòng đau đớn khi hàng ngày phải chịu những trận đòn, phải chứng

kiến cảnh hai cha con đối xử với nhau như kẻ thù, phải chấp nhận cuộc sống đương đầu

nơi gió bão.

Có người đã nhận định: Chiếc thuyền ngoài xa là hình tượng có ý nghĩa biểu tượng, như

vẻ đẹp của một bức tranh toàn bích, nhưng đàng sau hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp là

cuộc sống đầy khắc nghiệt, dữ dội và những số phận con người vật vã trong cuộc mưu

sinh.

Hoá ra hành trình tìm kiếm hạnh phúc không hề đơn giản : người đàn ông kia dù cục súc

nhưng trên chiếc thuyền phải có lúc có đàn ông, hạnh phúc đơn giản khi cả nhà quây

quần trong bữa ăn trên chiếc thuyền khiến người đàn bà nhẫn nhục chịu đựng tất cả.

Hành trình của gia đình kỳ lạ kia vẫn tiềm ẩn những nguy cơ: đứa con yêu mẹ sẵn sàng

đánh nhau với bố, thủ dao găm tìm dịp trả thù, những trận đòn tàn khốc có thể làm cho

người đàn bà kia gục ngã bất cứ lúc nào…Thế nhưng trong cuộc sống nghèo khổ, chật

vật và ngày ngày phải nuôi đủ cho mười miệng ăn trên chiếc thuyền ọp ẹp, người đàn bà

ấy là hiện thân của một sự hy sinh vô bờ bến.Tình yêu chồng con được nhìn nhận từ cuộc

đời trăm đắng ngàn cay có vẻ đẹp riêng khiến cho “một cái gì mới vừa vỡ ra trong đầu vị

Bao Công của cái phố huyện vùng biển”. Sự vỡ lẽ ấy chính là sự phá vỡ những quan

niệm giản đơn về tình yêu, hạnh phúc, về lòng nhân ái, sự khoan dung…mang giá trị

nhân bản sâu sắc. Những kết hợp ấy trong tác phẩm của Nguyễn Minh Châu đem đến cái

nhìn đa diện về số phận con người.

Nếu như trước kia, trong văn học 1945 – 1975, khi đề cập đến số phận con người thì bao

giờ các nhà văn cũng đề cao vào khả năng con người vượt qua nghịch cảnh và những tác

động của môi trường, của xã hội mới sẽ giúp con người tìm thấy hạnh phúc. Khi diễn tả

sự vận động của tính cách con người, các nhà văn cũng thường nói về sự vận động theo

chiều hướng tích cực, từng bước vượt lên hoàn cảnh, hồi sinh tâm hồn. Cách minh họa tư

tưởng ấy không tránh khỏi có phần giản đơn và phiến diện. Nguyễn minh Châu đã không

đi theo con đường mòn đó. Trong Chiếc thuyền ngoài xa, nhà văn đã nói về những

nghịch lý tồn tại như một sự thật hiển nhiên trong đời sống con người. Bằng thái độ cảm

thông và sự hiểu biết sâu sắc về con người, ông đã cung cấp cho ta cái nhìn toàn diện về

cái đẹp cuộc sống, hiểu cả bề mặt lẫn chiều sâu.

Nguyễn Minh Châu đã từng phát biểu: “Văn học và đời sống là những vòng tròn đồng

tâm mà tâm điểm là con người” (Phỏng vấn đầu xuân 1986 của báo Văn nghệ), “Nhà văn

tồn tại ở trên đời có lẽ trước hết là vì thế: để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho

những người cùng đường, tuyệt lộ, bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn con người ta đến

chân tường, những con người cả tâm hồn và thể xác bị hắt hủi và đoạ đầy đến ê chề, hoàn

toàn mất hết lòng tin vào con người vhà cuộc đời để bênh vực cho những con người

không có ai để bênh vực” (Ngồi buồn viết mà chơi). Tư tưởng ấy được thể hiện trong tác

phẩm Chiếc thuyền ngoài xa như một minh chứng cho tấm lòng hướng về con người, khả

năng giải mã những mặt phức tạp của cuộc đời. Bức thông điệp trong tác phẩm về mối

quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống là nhận thức thấm thía : “cuộc đời vốn dĩ là nơi sản

sinh ra cái đẹp của nghệ thuật nhưng không phải bao giờ cuộc đời cũng là nghệ thuật, và

rằng con người ta cần có một khoảng cách để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nghệ thuật nhưng

nếu muốn khám phá những bí ẩn bên trong thân phận con người và cuộc đời thì phải tiếp

cận với cuộc đời, đi vào bên trong cuộc đời và sống cùng cuộc đời.”(Lê Ngọc Chương-

Chiếc thuyền ngoài xa, một ẩn dụ nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu).

Kết thúc tác phẩm, người nghệ sĩ đã hoàn thành kiệt tác của mình đem đến cho công

chúng những cảm nhận về vẻ đẹp tuyệt mỹ của tạo hoá, thế nhưng mấy ai biết được sự

thật nằm sau vẻ đẹp tuyệt vời kia?

Phần kết của tác phẩm để lại nhiều suy ngẫm: “Quái lạ, tuy là ảnh đen trắng nhưng mỗi

lần ngắm kỹ, tôi vẫn thấy hiện lên cái màu hồng hồng của ánh sương mai lúc bấy giờ tôi

nhìn thấy từ bãi xe tăng hỏng, và nếu nhìn lâu hơn, bao giờ tôi cũng thấy người đàn bà ấy

đang bước ra khỏi tấm ảnh, đó là một người đàn bà vùng biển cao lớn với những đường

nét thô kệch tấm lưng áo bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng khuôn mặt rỗ đã

nhợt trắng vì kéo lưới suốt đêm. Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân dậm trên mặt

đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông.”

Cuộc sống vốn vậy, vẫn đẹp tươi, vẫn êm ả, nhưng nếu không có tấm lòng để nhận ra

những uẩn khúc số phận thì những vẻ đẹp như màu hồng hồng của ánh sương mai kia

cũng trở nên vô nghĩa, người nghệ sĩ phải nhận ra sự thật ẩn khuất sau màn sương huyền

ảo kia, phải tiếp cận sự thật để nhận ra ý nghĩa đích thực của cuộc sống và con người.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here