Category: Kiến Thức Trung Học

Hỗ Trợ Ôn Tập – Tổng hợp và Chia sẻ miễn phí Kiến Thức Trung Học. Chúng mình dành nhiều tâm huyết sưu tầm những tài liệu khác nhau để các bạn học sinh cấp 2 và cấp 3 dễ dàng sử dụng nhất. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Hotroontap.

Rất mong nhận được thêm đóng góp từ mọi người!

Tài liệu Trung học Miễn Phí Tai lieu cap 2 cap 3 mien phi

  • [Soạn văn] Nghị Luận Về Một Tư Tưởng, Đạo Lý

    [Soạn văn] Nghị Luận Về Một Tư Tưởng, Đạo Lý

    Soạn Văn Lớp 12: Nghị Luận Về Một Tư Tưởng Đạo Lý

    Câu 1:

    a. Vấn đề mà Nê-ru, cố Tổng thống Ấn Độ nêu ra là văn hoá và những biểu hiện ở con người.

    Có thể đặt tên cho văn bản là: Văn hoá con người.

    b. Tác giả sử dụng các thao tác lập luận.

    + Giải thích + chứng minh.

    + Phân tích + bình luận.

    + Đoạn từ đầu đến “hạn chế về trí tuệ và văn hoá“: Giải thích + khẳng định vấn đề (chứng minh).

    + Những đoạn còn lại là thao tác bình luận.

    + Cách diễn đạt rõ ràng, giàu hình ảnh.

    Câu 2: Nhà văn Nga Lép Tôn-xtôi nói: “Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường. Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống“.

    Anh (chị) hãy nêu suy nghĩ về vai trò của lí tưởng trong cuộc sống của con người.

    1. Tìm hiểu đề:

    – Nội dung: Suy nghĩ về vai trò của lí tưởng nói chung đối với mọi người và lí tưởng riêng của mình.

    + Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường; không có lí tưởng thì không có cuộc sống.

    + Nâng vai trò của lí tưởng lên tầm cao ý nghĩa của cuộc sống.

    + Giải thích mối quan hệ lí tưởng và ngọn đèn, phương hướng và cuộc sống.

    – Phương pháp nghị luận: Phân tích, giải thích, bình luận, chứng minh.

    – Phạm vi tư liệu: Cuộc sống.

    2. Lập dàn ý:

    a. Mở bài:

    Giới thiệu, dẫn dắt vấn đề tư tưởng, đạo lí cần nghị luận.

    b. Thân bài:

    * Giải thích và bàn luận về ý nghĩa câu nói của Lep Tôn-xtôi.

    – “Lí tưởng” là cái đích để con người hướng tới.

    + “Cuộc sống” ở trong câu nói của Lep Tôn-xtôi là chỉ giá trị sống trên cõi đời của mỗi người.

    – Câu nói của Lep Tôn-xtôi nêu vai trò của lí tưởng ở hai mức độ:

    + “Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường“: Không có lí tưởng thì hành động của con người không có phương hướng. Lí tưởng giúp cho con người không đi lạc đường. Khả năng lạc đường trước cuộc đời là rất lớn nếu không có lí tưởng tốt đẹp.

    + “Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống“. Sống không có mục đích, không có lí tưởng, cuộc sống trở nên vô nghĩa. Có lí tưởng, con người có động lực thúc đẩy, có nghị lực để vượt qua thử thách, hướng tới mục đích sống rõ ràng, cuộc sống sẽ ý nghĩa hơn.

    * Suy nghĩ về vai trò của lí tưởng đối với cuộc sống của mỗi người.

    – Lý tưởng sống tầm thường, nhỏ bé, ích kỉ có thể làm hại cuộc đời của một người và nhiều người.

    – Lý tưởng sống đẹp đẽ kích thích những hành động đẹp, tạo nên niềm say mê sáng tạo, tạo niềm vui trong cuộc sống.

    * Suy nghĩ của bản thân về ý kiến của Lep Tôn-xtôi:

    – Con người sống phải biết lựa chọn lí tưởng và có hướng phấn đấu thực hiện lí tưởng.

    – Vấn đề bức thiết đặt ra cho mỗi học sinh tốt nghiệp THPT là chọn ngành nghề, một ngưỡng cửa để bước vào thực hiện lý tưởng.

    c. Kết bài:

    – Khái quát lại vấn đề.

    – Nêu ý nghĩa và rút ra bài học nhận thức từ tư tưởng đạo lí đã nghị luận.

  • [Soạn Văn] Khái Quát Văn Học Việt Nam Từ Đầu Cách Mạng Tháng Tám 1945 – Thế Kỉ XX

    [Soạn Văn] Khái Quát Văn Học Việt Nam Từ Đầu Cách Mạng Tháng Tám 1945 – Thế Kỉ XX

    Soạn Văn Lớp 12: Khái quát văn học Việt Nam 

    Câu 1: Những nét chính về tình hình lịch sử, xã hôi, văn hóa có ảnh hưởng đến sự hình thành và phát triển của văn học Việt Nam từ Cách mạng tháng Tám 1945 đến 1975.

    – Thành công của Cách mạng tháng Tám năm 1945 mở ra kỉ nguyên mới, kỉ nguyên độc lập tự do cho dân tộc, nhân dân và nền văn học mới.

    – Nền văn học từ sau Cách mạng tháng Tám phát triển dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản nên đã thống nhất về khuynh hướng tư tưởng, tổ chức và quan niệm nhà văn kiểu mới: nhà văn – chiến sĩ.

    – Từ năm 1945 đến 1975, đất nước trải qua nhiều biến cố, sự kiện lớn, tác động sâu sắc tới toàn bộ đời sống vật chất và tinh thần dân tộc, trong đó có văn học nghệ thuật.

    + Hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mĩ hết sức vĩ đại, hào hùng.

    + Công cuộc xây dựng CNXH trên miền Bắc.

    – Chiến tranh kéo dài, liên tục, khiến nền kinh tế nghèo nàn, điều kiện giao lưu với văn hóa nước ngoài hạn chế (chỉ tiếp xúc, ảnh hưởng của văn hóa, văn học các nước trong phe XHCN).

    –> Trong hoàn cảnh đặc biệt đó, văn học vẫn phát triển và đạt được những thành tựu to lớn.

    Câu 2: Chặng đường phát triển của Văn Học Việt Nam từ 1945 – 1975

    Văn học Việt Nam từ 1945 đến 1975 có thể chia làm 3 chặng:

    • Chặng đường từ 1945 – 1954.
    • Chặng đường từ 1955 – 1964.
    • Chặng đường từ 1965 – 1975.

    Thành tựu chủ yếu của mỗi chặng:

    a. Văn học từ 1945 – 1954

    – Chủ đề: phản ánh niềm vui sướng hồ hởi của nhân dân khi dành được thắng lợi trên mặt quân sự, ca ngợi tổ quốc, kêu gọi tinh thần đoàn kết. Từ 1946 trở đi bắt đầu ca ngợi cuộc kháng chiến chống Pháp tin vào một tương lai tươi sáng hơn.

    – Thể loại:

    – Truyện ngắn:

    + Các tác phẩm tiêu biểu: Kí sự một lần tới thủ đô, Đôi mắt, Thư nhà.

    + Từ 1950 xuất hiện những tập truyện kí khá dày: Vùng mỏ, Xung kích.

    – Thơ đạt thành tựu xuất sắc tiêu biểu có: Cảnh khuya, Rằm tháng giêng, Bên kia sông Đuống, Tây tiến, …

    – Kịch: Bắc sơn, Chị hòa.

    – Lí luận phê bình: chưa phát triển lắm nhưng có một số sự kiện quan trọng chủ nghĩa Mác và những vấn đề văn hóa của Trường Chinh.

    b. Văn học từ 1955 – 1964

    – Chủ đề: ca ngợi công cuộc đi lên xây dựng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc, phản ánh nỗi đau chia cắt nước nhà.

    – Thể loại:

    – Truyện ngắn: mở rộng đề tài, mở rộng phạm vi thâm nhập đến từng ngóc ngách của đời sống xã hội.

    + Đề tài kháng chiến chống Pháp: Sống mãi với thủ đô, Cao điểm cuối cùng.

    + Đề tài hiện thực cuộc sống: Vợ nhặt, Tranh tối tranh sáng.

    + Công cuộc xây dựng CNXH: Người lái đò sông Đà, Mùa lạc, Cái sân gạch.

    – Thơ: có sự kết hợp giữa yếu tố lãng mạn và yếu tố hiện thực: Gió lộng, Ánh sáng và phù sa, Riêng chung.

    c. Văn học từ 1965 – 1975

    – Chủ đề: ca ngợi tình thần yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

    – Thể loại:

    – Truyện kí:

    + Miền Nam: phản ánh cuộc chiến đấu gian nan của miền Nam: Rừng xà nu, Người mẹ cầm súng.

    + Miền Bắc: kí chống mỹ, truyện ngắn của Vũ Thành Long.

    – Thơ: phát triển với khuynh hướng đào sâu vào hiện thực với những cái tên như Phạm tiến Duật, Nguyễn Khoa Điềm, Chính Hữu …

    – Kịch: có nhiều phát triển ví dụ như kịch quê hương Việt Nam thời tiết ngày nay.

    Câu 3: Những đặc điểm cơ bản của văn học Việt Nam từ 1945 – 1975

    – Văn học vận động theo hướng cách mạng hóa, gắn bó mật thiết với vận mệnh chung của đất nước

    + Nền văn học mới được kiến tạo theo mô hình “Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận” (Hồ Chí Minh) cùng với kiểu nhà văn mới: nhà văn – chiến sĩ. Ý thức, trách nhiệm công dân của người nghệ sĩ được đề cao, nhà văn gắn bó với dân tộc, với nhân dân và đất nước, dùng ngòi bút để phục vụ kháng chiến, cổ vũ chiến đấu.

    + Văn học tập trung vào đề tài Tổ quốc: bảo vệ đất nước, đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Tổ quốc trở thành nguồn cảm hứng lớn xuyên suốt thơ ca và truyện kí.

    + Cùng với đề tài Tổ quốc, chủ nghĩa xã hội cũng là một đề tài lớn của văn học giải đoạn này. Văn học đề cao lao động, ngợi ca những phẩm chất tốt đẹp của người lao động, của con người mới trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc sau ngày giải phóng, hàn gắn vết thương chiến tranh.

    – Nền văn học gắn liền với quần chúng nhân dân.

    + Văn học gắn bó sâu sắc với nhân dân lao động, hướng về đại chúng và trước hết là công nông binh.

    + Văn học mang tính nhân dân sâu sắc, thể hiện bằng việc nhà văn quan tâm đến đời sống của nhân dân lao động, nói lên những nỗi bất hạnh của họ trong cuộc sống cũng như niềm vui, tự hào của họ về cuộc đời mới, phát hiện ở họ khả năng cách mạng và phẩm chất anh hùng; tập trung khắc họa hình tượng quần chúng cách mạng, diễn tả vẻ đẹp tâm hồn của nhân dân lao động.

    – Nền văn học mang khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn

    + Văn học mang đậm chất sử thi, tập trung phản ánh những vấn đề cơ bản nhất, có ý nghĩa sống còn của đất nước: Tổ quốc còn hay mất, độc lập tự do hay nô lệ. Nó hướng tới những sự kiện có ý nghĩa lịch sử, hướng tới vẻ đẹp cao cả, lí tưởng của chủ nghĩa yêu nước, chủ nghĩa anh hùng và sức mạnh chiến thắng của con người Việt Nam, dân tộc Việt Nam bằng lời văn trang trọng và đẹp một cách hào hùng, tráng lệ. Đó là vẻ đẹp của Người mẹ cầm súng, của Người con gái Việt Nam, của Dáng đứng Việt Nam …

    + Khuynh hướng sử thi thường được kết hợp với cảm hứng lãng mạn làm cho văn học giai đoạn này thấm nhuần tinh thần lạc quan, tạo nên nét thẩm mĩ đặc trưng cho nền văn học chống Pháp và chống Mĩ của dân tộc.

    Câu 4: Căn cứ vào hoàn cảnh lịch sử, xã hội và văn hóa, hãy giải thích vì sao văn học Việt Nam từ năm 1975 đến hết thế kỉ XX phải đổi mới.

    Công cuộc đổi mới do Đảng Cộng sản lãnh đạo và đã từng bước chuyển nền kinh tế nước ta sang nền kinh tế thị trường, văn hóa nước ta cũng có điều kiện tiếp xúc rộng rãi với văn hóa nhiều nước trên thế giới. Văn học dịch, báo chí và các phương tiện truyền thông khác phát triển mạnh mẽ có ảnh hưởng không nhỏ đến sự phát triển của văn học. Đất nước bước vào công cuộc đổi mới thúc đẩy nền văn học cũng phải đổi mới phù hợp với nguyện vọng của nhà văn và người đọc cũng như quy luật phát triển khách quan của nền văn học.

    Câu 5: Những thành tựu ban đầu của văn học Việt Nam từ năm 1975 đến hết thế kỉ XX

    Giai đoạn văn học từ năm 1975 đến hết thể kỉ XX có thể chia làm hai thời kì nhỏ là từ năm 1975 đến năm 1985 và từ sau năm 1986 trở đi. Từ năm 1975 đến năm 985 là chặng đường chuyển tiếp, trăn trở; từ năm 1986 trở đi là chặng đường văn học có nhiều đổi mới. Văn học trong giai đoạn này bộc lộ tiếng lòng và những trắc ẩn đối với con người; nó nở rộ những trường ca với mục đích tổng kết, khái quát về chiến tranh; chất nhân dân, nhân văn được đề cao hơn, đi sâu vào những nỗi đau và bất hạnh của từng thân phận con người sau chiến tranh.

    Đổi mới văn học trong giai đoạn này có thể hiểu là đổi mới cách viết về chiến tranh, đối mới cách nhìn nhận về con người, khám phá ra trong con người những mối quan hệ đa dạng, phức tạp chứ không đơn điệu như trước đây.

    Các tác giả tiêu biểu của giai đoạn này có thể kể đến là Thanh Thảo, Hữu Thỉnh, Nguyễn Đức Mậu, Trần Mạnh Hảo, Xuân Quỳnh, Nguyễn Minh Châu, Nguyễn Duy, Ma Văn Kháng, Trần Nhuận Minh … Các tác phẩm như Đất trắng, Hai người trở lại trung đoàn, Đứng trước biển, Cù lao Tràm, Cha và con, Gặp gỡ cuối năm, Mùa lá rụng trong vườn, Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành, Chiếc thuyền ngoài xa, Tướng về hưu, Bến không chồng, Nỗi buồn chiến tranh, Cát bụi chân ai, Ai đã đặt tên cho dòng sông?, …

    Trên lĩnh vực kịch cũng có nhiều tác phẩm biểu hiện như Nhân danh công lí của Doãn Hoàng Giang; Tôi và chúng ta; Hồn Trương Ba, da hàng thịt của Lưu Quang Vũ.

  • [Văn Nghị luận Mẫu] “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao”.

    [Văn Nghị luận Mẫu] “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao”.

    “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao”

    Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

    Tài liệu chuyên mục Văn Nghị Luận Mẫu liên quan: 


    1. DÀN Ý:

    2. Mở bài: Giới thiệu vấn đề
    3. Thân bài:
    4. a) Giải thích:

    – Triết lí sống là gì: Nguyên bản, bản gốc, bản đầu tiên.

    – Mỗi người sinh ra là một nguyên bản: Mỗi người sinh ra là một cá thể riêng biệt, duy nhất, độc đáo.

    – Đừng chết như một bản sao: đừng lặp lại, bắt chước, nói theo, nghĩ theo để trở thành bản sao của người khác.

    – Ý nghĩa câu nói: cần giữ được bản sắc riêng của mình trong suốt hành trình cuộc sống.

    1. b) Bàn luận:

    – Trời sinh ra con người không ai giống ai. Vì vậy chúng ta phải giữ gìn những nét riêng của mình. “Sinh ra là duy nhất, đừng sống là bản sao”.

    – Nếu mọi người đều nói đều nghĩ giống nhau thì cuộc sống sẽ mất đi sự phong phú, đa dạng và trở nên buồn tẻ, đơn điệu.

    – Phê phán những người chạy theo thời đại mà đánh mất bản sắc của mình và những người chưa biết cách thể hiện cái riêng của mình.

    – Tuy nhiên giữ gìn nét riêng không có nghĩa là cố gắng tỏ ra nổi bật hơn thiên hạ bằng những hành động lố lăng, quá khích, cũng không thể vì cái riêng của mình mà ảnh hưởng đến cái chung của mọi người.

    1. c) Bài học nhận thức:

    – Mỗi người cần xác định lối sống đúng đắn để vừa dung hòa với cộng đồng vừa giữ được cá tính của mình.

    – Chân thành với bản thân và mọi người xung quanh – đó chính là cách vừa giữ gìn cái riêng vừa tạo nên những mối quan hệ.

    1. Kết bài: Kết thúc vấn đề.

    “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao”. Văn Nghị Luận Mẫu

     

    1. BÀI LÀM: 

    Chơi vơi giữa dòng nước lũ tôi cần một khúc gỗ để bám víu, một mình giữa hoang mạc rộng lớn tôi cần một ngụm nước để tồn tại, còn nếu lạc giữa rừng sâu tôi cần một chiếc la bàn để tìm ra phương hướng. Người ta bảo rằng nước lũ, hoang mạc, rừng sâu chính là những khó khăn trong cuộc sống mà con người ta hay vấp phải; còn khúc gỗ, ngụm nước, la bàn chính là kim chỉ nam, là triết lí sống con người cần có để vượt qua những khó khăn ấy. Vậy triết lí sống của bạn là gì? Riêng tôi, tôi chọn câu nói của John Mason làm triết lí sống cho mình: “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao”.

    Có thể hiểu triết lí sống là những điều được rút tỉa bởi trải nghiệm, như một quan niệm nền tảng, cốt lõi trên cơ sở nhìn nhận điều gì là nguồn cội tâm thế, giá trị tinh thần, sức mạnh ứng xử được phát biểu ngắn gọn, xúc tích như một tín điều, làm kim chỉ nam cho cách xử thế, hành động hay lối sống của một cá nhân hay một cộng đồng. Còn “nguyên bản” là bản gốc, bản đầu tiên. “Mỗi người sinh ra là một nguyên bản” có nghĩa là mỗi người sinh ra là một cá thể riêng biệt, duy nhất độc đáo. Bản sao là theo bản gốc mà sao ra. “Đừng chết như một bản sao” là đừng lặp lại, bắt chước, nói theo, nghĩ theo để trở thành bản sao của người khác. Ý nghĩa câu nói của John Mason là mỗi người sinh ra trên đời cần giữ được bản sắc riêng của mình trong suốt hành trình cuộc sống.

    Trời sinh ra không ai giống ai. Mập ốm, lùn cao, vịt, thiên nga không phải là vấn đề. Bởi lẽ vịt có giá của vịt cũng như thiên nga có giá của thiên nga. Tôi sinh ra không xinh đẹp, tài năng nhưng tôi luôn tìm cách để hoàn thiện bản thân mình. Không phải là thiên tài hay bác học nên không thể đóng góp cho nhân loại nhũng tri thúc mới, những phát kiến sáng tạo độc đáo, nhưng hằng ngày, hằng giờ tôi vẫn sống và tiếp thu những tri thức ấy một cách có hiệu quả. Không phải là một nghệ sĩ tài hoa nên chẳng thể đem giọng hát của mình góp vui cho nhân loại, hay dùng đôi tay này để vẽ nên những bức họa ngàn đời sinh động, nhưng tôi vẫn luôn sống vui vẻ và chăm chỉ thưởng thức những tác phẩm ấy và đánh giá chúng. Giống như Everett Hale từng nói: “Tôi chỉ là một, nhưng tôi vẫn là một người. Tôi không thể làm tất cả mọi thứ, nhưng chí ít tôi cũng làm được một việc nào đó, và vì tôi không thể là tất cả mọi việc, nên tôi sẽ chẳng từ chối làm những gì mình có thể”. Vì vậy mỗi người trong chúng ta cần giữ được nét riêng của mình. “Sinh ra là duy nhất, đừng sống là bản sao”.

    Những ngày còn bé, tôi mê tít các nhân vật trong truyện Đoremon. Đặc biệt là những tập truyện dài Đoremon cùng những người bạn là Nobita, Chaien, Xuka và Xeko phiêu lưu đến những thế giới khác ngoài Trái Đất và gặp những nhân vật có những đặc điểm rất giống với Đoremon, Nobita, Chaien, Xuka và Xeko ngoài đời thực. Nhưng tính cách thì không phải vậy, mỗi nhân vật có một tính cách đặc trưng: hung dữ, hiền lành, nhu mì,…Đọc những câu chuyện hay ấy tôi lại càng thấm câu nói của John Mason hơn. Cứ thử nghĩ xem nếu mọi người đều nói và nghĩ giống nhau thì há chẳng phải cuộc sống sẽ mất đi sự phong phú, đa dạng và dần trở nên đơn điệu, buồn tẻ hay sao?

    Tương truyền rằng Chúa trời tạo ra con người với những hình hài khác nhau, tính cách khác nhau cũng bởi vì muốn cuộc đời thêm phong phú và đa sắc màu. Ví như hai người cùng đứng trước phong cảnh núi Phú Sĩ hùng vĩ và tráng lệ. Người thứ nhất khi nhìn thấy cảnh đẹp ấy thì vỗ tay hoan hô. Còn người thứ hai khi nhìn thấy cảnh ấy thì chỉ nói: “Thì ra là vậy.” rồi quay mặt bỏ đi. Nhiều người cho rằng người thứ hai vô tâm, không có khiếu thẩm mĩ. Nhưng tôi lại nghĩ khác, tôi cho rằng người thứ hai hoàn toàn bình thường. Việc anh ấy không reo hò như người thứ nhất bởi lẽ rất đơn giản vì đối với anh ấy phong cảnh núi Phú Sĩ không đẹp như những phong cảnh mà anh ấy từng thấy hoặc chưa thấy. Cùng đứng trước một sự vật, nhưng có đến hai cách nhìn, hai cách phản ứng khác nhau. Thái độ của hai người trước cảnh núi Phú sĩ của Nhật Bản cho ta thấy phần nào tính cách của hai con người ấy. Mà nói theo John Mason thì đó chính là “nguyên bản”. Phần gốc rễ mà con người cần gìn giữ để không bị nhầm lần trong guồng quay cuộc sống.

    Tuy nhiên, giữ gìn nét riêng không có nghĩa là cố gắng tỏ ra nổi bật hơn thiên hạ bằng những hành động lố lăng, quá khích, ăn mặc quá “khác người” để bị xem là dị nhân. Giữ được cá tính của mình là không sai nhưng việc gì cũng có giới hạn của nó, cần có điểm dừng cho mọi suy nghĩ và hành động. Chẳng hạn như trong một cuộc họp cổ đông quan trọng, mọi người đưa ra chiến lược phát triển kinh tế. Trong những trường hợp thế này thì việc bộc lộ cá tính là điều cần thiết. Tự tin đưa ra sáng kiến mà mình đã dày công chuẩn bị chứ không ngồi yên một chỗ làm con lật đật ai nói gì, làm gì cũng gật. Thế nhưng nếu ở trường hợp ngược lại, sáng kiến của ta không mấy khả thi, nếu đưa vào thực hiện có thể sẽ lỗ vốn rất lớn thì nên rút lui và nhường chỗ cho các sáng kiến khác hay hơn. Không nên cố chấp giữ khư khư cái của mình và gạt bỏ ý kiến của mọi người. Đến khi mọi việc đổ vỡ thì lại đổ trách nhiệm cho “nguyên bản”. Làm người thì phải có cái riêng, cái mới để không bị nhầm lẫn nhưng cái riêng của mình nhất thiết không nên để ảnh hưởng đến mọi người. Sống cho mình là không sai nhưng còn cần sống cho gia đình, xã hội. Vì có gia đình, xã hội thì cái riêng của ta mới được bộc lộ và phát triển mạnh mẽ.

    Cuộc sống xã hội ngày càng phát triển, nền văn hóa giữa các quốc gia trên thế giới có sự giao thoa sâu sắc. Đó là một biểu hiện tích cực cho việc học hỏi và mở mang tri thức, gắn kết tình thân ái và xây dựng mối quan hệ hòa bình hữu nghị lâu dài giữa các quốc gia. Cũng như con dao hai lưỡi, bên cạnh các mặt tích cực còn có một số mặt tiêu cực cần tránh xa. Điều đầu tiên phải nói đến chính là làn sóng thần tượng tràn lan, phong cách ăn mặc “ngôi sao” lên ngôi. Cái mà nhiều bạn trẻ Việt ngày nay gọi là “mốt”, là xu hướng. Họ dần đánh mất “nguyên bản” và chấp nhận trở thành “bản sao” của người khác. Những cỗ máy photocopy thời @ ra đời. Từ đầu tóc, quần áo đến giày dép đều rất giống nhau. Đi ra đường không thể phân biệt nổi ai lớn hơn ai, ai nhỏ hơn ai. Vì lẽ tất cả đều là bản sao của nhau. Tôi tự hỏi họ được gì khi làm vậy. Sự nổi tiếng chăng? Không. Vì họ chẳng hề tài năng. Nhiều tiền bạc? Không. Vì khi để giống thần tượng của mình họ phải chi một khoảng không nhỏ cho các tiệm làm tóc và các shop thời trang danh giá. Thế thì là cảm giác thỏa mãn. Vâng, cái này thì đúng. Cảm giác thỏa mãn cho những thú vui xa xỉ và vô bổ. Nhưng rồi thời gian trôi qua, giống như một cơn sóng lớn, sau đỉnh điểm hào nhoáng tất cả lại lắng xuống và trở thành bọt biển lăn tăn. Cái gì quá nhiều thì dễ nhàm chán. Cơn bão đi qua con người sực tỉnh và tự hỏi mình là ai? Là “nguyên bản” hay “bản sao”?

    Có được nét riêng là điều tốt nhưng làm thế nào để giữ cho nét riêng ấy không bị lu mờ theo thời gian là điều mà mọi người trong chúng ta luôn trăn trở. Tôi có quen một anh bạn có thú vui nhiếp ảnh, hiện nay đã và đang công tác tại một công ty dược phẩm. Công việc tuy bận rộn nhưng không vì thế mà anh từ bỏ thú vui của mình, nhiều hôm vì mãi vui chơi với chiếc máy ảnh mà anh suýt bị mất việc. Gia đình và bạn bè khuyên anh nên từ bỏ hoặc chuyển sang thú vui khác ít tốn thời gian hơn nhưng anh vẫn bỏ ngoài tai tất cả, vẫn giữ thói quen thức khuya, dạo khắp thành phố để tìm cho mình một góc ảnh đẹp. Và tôi gọi đấy là nét riêng. Nét riêng anh vẫn cố giữ cho riêng mình mặc lời qua tiếng lại, mặc dòng đời chảy trôi.

    Trong cuộc sống với quá nhiều thách thức như hiện nay, khi mà xã hội dân chủ đề cao cái tôi và chủ nghĩa cá nhân, việc giữ được nét riêng là bộ mặt đầu tiên để tiếp cận với mọi vấn đề, giúp con người ta tin tưởng vào khả năng của bản thân, từ đó sống hữu ích và đóng góp cho xã hội. Nét riêng của bản thân còn là động lực cần thiết giúp con người có thêm niềm tin và nghị lực để bước tiếp ở mỗi lần do dự và vấp ngã. Mỗi người cần xác định lối sống đúng đắn để vừa dung hòa với cộng đồng vừa giữ được cá tính của mình. Cần sống chân thành với bản thân và mọi người xung quanh, biết yêu thương và sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn và quan trọng hơn là luôn tự tin với những gì mình nghĩ, mình làm. Không ba phải ai nói gì cũng nghe theo, làm theo. Chỉ có sống hết mình thì mới có thể vừa giữ gìn cái riêng vừa tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp.

    “Nguyên bản” hay cá tính đều là những tính từ hay và đẹp mà con người luôn muốn được nhắc đến khi nói về mình. Nhưng để có được hai cụm từ ấy không hề đơn giản. Sống và giữ “nguyên bản” luôn nổi bật là điều không phải riêng gì tôi mà ai trong chúng ta cũng mong muốn đạt được. Là thế hệ thanh niên trẻ mang trên mình nhiều hoài bão và ao ước tôi hiểu thế nào là sự quan trọng của “nguyên bản” và tác hại ghê gớm của những “bản sao”. Đó là lí do vì sao tôi chọn câu nói của John Mason làm triết lí sống cho riêng mình.

     

  • [Văn Nghị luận Mẫu] Đi về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau lưng bạn

    [Văn Nghị luận Mẫu] Đi về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau lưng bạn

    “Đi về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau lưng bạn” (Whitman)

    Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

    Tài liệu chuyên mục Văn Nghị Luận Mẫu liên quan: 


    1. DÀN Ý:

    2. Mở bài:

    Giới thiệu khái quát về vấn đề, đưa ra triết lí sống của bản thân: “Đi về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau lưng bạn” (Whitman).

    1. Thân bài:
    2. a) Giải thích:

    -Triết lí sống là những điều được rút tỉa bởi trải nghiệm, như một quan niệm nền tảng, cốt lõi trên cơ sở nhìn nhận cuộc sống. Triết lý sống là chính cuộc sống, là những suy tư về cuộc sống, để sống cho khôn ngoan, sáng suốt và hạnh phúc. Triết lí sống là kim chỉ nam cho cách xử thế, hành động hay lối sống của một cá nhân hay một cộng đồng.

    – Khi ta nhìn về phía mặt trời, bóng tối sẽ không còn hiện hữu, khuất sau lưng ta.
    – Mượn hiện tượng đó, Whitman muốn thể hiện một ý tưởng mang tính triết lí:

    + Mặt trời tượng trưng cho sự sống, sức sống, vẻ đẹp rực rỡ. Còn bóng tối là những gì u ám, ảm đạm, khó khăn.
    + Nhìn về ánh mặt trời là nhìn về ánh sáng của sự sống, sức sống, vẻ đẹp rực rỡ – nhìn và hướng đến những điều tốt đẹp, tích cực. Khi ta nhìn và hướng đến những điều ấy thì chắc chắn bóng tối, khó khăn, ảm đạm, sẽ khuất dần lại sau mỗi chúng ta.

    1. b) Bàn luận:

    – Câu nói của Whitman là một triết lí, một chân lí hiển nhiên, cho chúng ta một lời khuyên quý giá về thái độ sống tích cực, lạc quan. Khi hướng đến những điều tốt đẹp thì bản thân mỗi người có thêm động lực, niềm vui, niềm tin, sức mạnh để hoàn thành công việc, ý nguyện. Những suy nghĩ ảm đạm, tiêu cực thậm chí cả sự thất bại sẽ bị đẩy lùi, không còn trở thành một thế lực cản trở ta trên con đường tiến lên phía trước.

    – Thái độ sống lạc quan, kiên trì là yếu tố quan trọng dẫn đến thành công. Cuộc sống ai chẳng thất bại đôi ba lần, quan trọng là cách ứng xử của ta trước thất bại: bỏ cuộc hay chấp nhận nó mà đứng lên. Con đường đến với thành công, với hạnh phúc thì rất chông gai, trắc trở thậm chí có cả khổ đau, nhưng có niềm tin, sự lạc quan, biết đứng lên sau vấp ngã thì mới có thể đến đích.

    – Hướng về điều tốt đẹp, tích cực không đồng nghĩa với nhìn mọi vấn đề một cách hời hợt, dễ dãi, chỉ thấy sự thuận lợi mà không thấy hết khó khăn.
    – Cách suy nghĩ, cách sống chỉ nhìn về phía bóng tối, phía u ám, phía bi quan của sự việc và cuộc đời chỉ dễ làm con người nản lòng, hoài nghi, ủ dột, không dám tiến bước về phía “mặt trời”.

    1. c) Bài học nhận thức: Chúng ta cần có cách nhìn toàn diện về cuộc sống, thấy được những sai trái, mặt tiêu cực để tránh, nhìn ra những mặt tích cực để có con đường đi đúng.
    2. Kết bài:

    – Nêu ý nghĩa, bài học nhận thức và hành động:

    – Lời khuyên của Whitman mang tính đúng đắn, hàm chứa một triết lí sống, một quan niệm sống tích cực và yêu đời. Cần phải biết nhìn mọi việc đang diễn ra dưới góc độ lạc quan, tích cực nhất thì chúng ta sẽ vượt qua tất cả trở ngại, hoặc đau buồn…

    “Đi về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau lưng bạn” (Whitman) Văn nghị luận mẫu

     BÀI LÀM:

    Bạn sẽ làm gì khi mà khó khăn dường như lấp kín hết đời bạn, khi mà thần may mắn không còn mỉm cười, những gì xung quanh bạn toàn những tai tiếng và nỗi nhục nhã, ê chề, những hoài nghi và cả sự thất bại bủa vây,…? Dũng cảm đối mặt với thử thách đó hay đầu hàng, phó mặc cho số phận đã an bài? Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ tiếp tục đương đầu với những khó khăn đó, vì tôi luôn tin vào câu danh ngôn nổi tiếng của nhà văn Nam Phi Whitman: “Đi về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau bạn”. Câu nói ấy là một triết lí sống đẹp giúp tôi vượt qua những thử thách, khó khăn của cuộc đời, nhắc nhở tôi phải biết sống lạc quan, vững tin vào cuộc sống.

    Triết lí sống là những điều được rút tỉa bởi trải nghiệm, như một quan niệm nền tảng, cốt lõi trên cơ sở nhìn nhận cuộc sống. Triết lý sống là chính cuộc sống, là những suy tư về cuộc sống, để sống cho khôn ngoan, sáng suốt và hạnh phúc. Nó là kim chỉ nam cho cách xử thế, hành động hay lối sống của một cá nhân hay một cộng đồng. Triết lí sống là kết tinh của những nỗ lực tìm ra chân lí cuộc sống, nó rất đa dạng và không bao giờ chấm hết được, vì không bao giờ người ta khám phá được chân lý toàn diện về cuộc đời cả. Mỗi người muốn thành công cần phải có một triết lí sống cho riêng mình, với tôi đó là câu nói của Whitman: “Đi về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất sau bạn”.

    Khi ta nhìn về phía mặt trời, bóng tối sẽ khuất dần sau lưng ta. Mượn hiện tượng đó, Whitman muốn thể hiện một ý tưởng mang tính triết lí giúp chúng ta biết tin yêu cuộc sống này hơn. Mặt trời tượng trưng cho sức sống, vẻ đẹp rực rỡ. Còn bóng tối là những gì u ám, ảm đạm, khó khăn. Nhìn về ánh mặt trời là nhìn về ánh sáng của sự sống, cái đẹp rạng ngời – nhìn và hướng đến những điều tốt đẹp, rạng rỡ, tích cực. Khi ta nhìn và hướng đến chúng – chắc chắn bóng tối, khó khăn, điều không vui, sẽ mất dần sau lưng. Câu nói đem đến cho chúng ta bức thông điệp về chân lí cuộc đời: con người phải có niềm tin, thái độ sống lạc quan, biết hướng về phía trước thì mọi khó khăn, u ám cũng sẽ bị bỏ lại sau lưng.

    Câu nói của Whitman là một triết lí, một chân lí hiển nhiên, cho chúng ta một lời khuyên quý giá về thái độ sống tích cực, lạc quan. Khi hướng đến những điều tốt đẹp và tích cực, bản thân mỗi người có thêm động lực, niềm vui, niềm tin, sức mạnh để hoàn thành công việc, ý nguyện. Những suy nghĩ ảm đạm, tiêu cực thậm chí cả sự thất bại sẽ bị đẩy lùi, không còn trở thành một thế lực cản trở ta trên con đường tiến lên phía trước. “ Phía cuối đường hầm là ánh sáng”, sau cơn giông bão là trời quang mây tạnh, khi băng tuyết tan mùa xuân sẽ đến, ánh sáng sẽ xua tan đêm tối, khổ đau bất hạnh rồi sẽ đi qua và một tương lai tươi sáng đang chào đón bạn nếu bạn biết hướng đến nó. Tôi đã tin vào điều đó, không ai sinh ra chỉ toàn là bất hạnh, không cuộc đời nào chỉ toàn là hạnh phúc. “Cuộc đời là một phương trình cân bằng” nên ta phải biết tin váo cuộc sống, tin vào chính bản thân mình. Đôi khi trong cuộc sống có những thời điểm mà mọi thứ dường như chống lại bạn, mọi cố gắng đều phí hoài, những hoài nghi, những khó khăn, thất bại cứ bủa vây, bóp nghẹt đến nỗi cảm tưởng mình không thể chịu đựng thêm giây phút nào nữa, chỉ muốn buông xuôi, trốn chạy tất cả. Áp lực cuộc sống là điều không tránh khỏi, rồi lại áp lực học tập, áp lực gia đình,… khiến tôi thực sự mệt mỏi, không còn chút sức lực để hít thở, để tồn tại, nhưng thiết nghĩ ai chẳng phải trải qua, có người vượt qua được, có người thành công tại sao lại không. Mỗi lần nghĩ đến câu nói ấy như có một niềm tin vùng dậy khiến tôi phải nỗ lực nhiều hơn nữa. Chúng ta luôn phải sống cùng chúng, thích nghi với chúng để không phải hoang mang, để tìm cách giải quyết, suy nghĩ theo chiếu hướng tích cực hơn: chúng làm cuộc sống bạn bận rộn và đầy sắc màu chứ không phải là một con đường bằng phẳng, nhàm chán, vô vị. “Để trở thành một kẻ bi quan thì rất dễ, nhưng để làm một người lạc quan, hiểu rõ giá trị và ý nghĩa cuộc sống thì lại là điều không dễ dàng. Bởi lẽ, kẻ bi quan thường không có hy vọng, không tin mọi thứ có thể thay đổi được, và nhất là không bao giờ dám làm điều gì để thay đổi.” – M. J. Ryan. Có những nỗi đau tưởng không bao giờ có thể nguôi ngoai…Có những vết thương lòng chỉ tạm lắng xuống mà không thể nào thôi xót xa…Có những giây phút chìm đắm trong bế tắc, tuyệt vọng mà nào biết ánh sáng đang le lói phía cuối con đường…Cuộc sống vốn là như thế!- là những mắc xích niềm vui – nỗi buồn, hạnh phúc – khổ đau, may mắn – bất hạnh đan xen trên tấm lưới cuộc đời.

    Thái độ sống lạc quan, kiên trì là yếu tố quan trọng dẫn đến thành công. Cuộc sống ai chẳng thất bại đôi ba lần, quan trọng là cách ứng xử của ta trước thất bại: bỏ cuộc hay chấp nhận thất bại mà đứng lên, như Tom Cruise đã từng nói: “ Khi cuộc sống nhấn chìm bạn nơi dòng xoáy hung dữ, bạn chỉ có hai con đường: Buông xuôi để rồi chìm dần xuống đáy, hoặc sẽ hít một hơi dài và dũng cảm bơi tiếp”. Có lẽ, bất kỳ ai trong chúng ta đều đã từng một lần trải qua thất bại hoặc đổ vỡ. Đứng trước chọn lựa khó khăn của cuộc sống, một số người sẽ đầu hàng hoàn toàn trước số phận nhưng một số khác biết đứng lên, và bằng cách này hay cách khác, đã thoát ra khỏi bóng tối của nghịch cảnh. Vấn đề nằm ở thái độ, cách nhìn nhận của chúng ta về cuộc sống. Con đường đến với thành công, với hạnh phúc thì rất chông gai, trắc trở thậm chí có cả khổ đau, nhưng có niềm tin, sự lạc quan, biết đứng lên sau vấp ngã thì mới đến đích. Marilyn V.Savant đã từng nói: “Bị đánh bại chỉ là tình trạng nhất thời, bỏ cuộc mới là sự thất bại vĩnh viễn”. Bỏ cuộc là từ bỏ mục đích, buông xuôi, không chiến đấu nữa mới là sự thất bại vĩnh viễn. “ Thất bại là mẹ thành công”, có cay đắng, khổ đau thì mới có hạnh phúc, ngọt ngào ; hạnh phúc sẽ càng ý nghĩa hơn khi nó được đánh đổi băng chính nước mắt, khổ đau của mình. Hơn ba nghìn lần làm thí nghiệm thất bại cuối cũng Êđitxơn cũng tìm ra vật liệu làm sợi tóc bóng đèn, liệu sẽ có ai nữa chịu đựng được sự thất vọng, buồn đau trong ba nghìn lần thất bại mà vẫn không từ bỏ mục đích. Êđixơn là một tấm gương cho chúng ta học hỏi về niềm tin và sự lạc quan trong cuộc sống: mỗi lần thất bại là một lần bạn bước gần hơn đến thành công. Con đường đến với thành công, với hạnh phúc rất trắc trở thậm chí có cả khổ đau. Nhưng ai có niềm tin, lạc quan để biết đứng lên sau vấp ngã, thất bại thì người đó mới có thể chạm đến cái đích thật sự của sự thành công.

    Hướng về điều tốt đẹp, tích cực không đồng nghĩa với nhìn mọi vấn đề một cách hời hợt, dễ dãi, chỉ thấy sự thuận lợi mà không thấy hết khó khăn. Chúng ta cần có cách nhìn toàn diện về cuộc sống, thấy được những sai trái, mặt tiêu cực để tránh, nhìn ra những mặt tích cực để có con đường đi đúng.

    Cách suy nghĩ, cách sống chỉ nhìn về phía bóng tối, phía u ám, phía bi quan của sự việc và cuộc đời chỉ dễ làm con người nản lòng, hoài nghi, ủ dột, không dám tiến bước về phía “mặt trời”. Họ là những con người dễ bị nhấn chìm trong bóng đêm của sự thất vọng, sợ hãi, trì trệ. Họ là những người dễ nản lòng trước khó khăn, thử thách. Ở những con người như thế, bóng tối sẽ luôn bủa vây. Họ không biết cách hướng về ánh sáng diệu kì của mặt trời cũng như bình tĩnh tìm cho mình những giải pháp hợp lí để giải quyết vấn đề. Thật đáng thất vọng thay, số đông người như thế lại thuộc về giới trẻ chúng ta. Có những cô, những cậu quý tử được sinh ra trong một gia đình khá giả, quen được chiều chuộng, suốt ngày chơi bời, phá phách. Hễ bị bố mẹ mắng mỏ, nạt nộ là lại đùng đùng khăn gói bỏ nhà ra đi. Hay nhiều học sinh sau khi biết mình thi trượt đại học lại có cảm giác như bị mất đi tất cả, bị thất bại thảm hại, vội tìm đến cái chết để kết thúc cuộc đời một cách ngu xuẩn. Có nhiều người vì bị đuổi việc, thất nghiệp, nợ nần, phá sản … dẫn đến hoang mang, mất lí trí không làm chủ được bản thân, xa đọa, vướng vào tệ nạn xã hội, tự hủy họa bản than lúc nào không hay,…Đó đều là những con người không có niềm tin, ý chí vào cuộc sống.

    Lời khuyên của Whitman mang tính đúng đắn, hàm chứa một triết lí sống, một quan niệm sống tích cực và yêu đời. Biết hi vọng và tin tưởng vào những điều tốt đẹp là phương thuốc nhiệm màu giúp chúng ta mạnh mẽ, tự tin hơn trong cuộc sống. Có niềm tin chúng ta sẽ tìm thấy sự chia sẻ, nâng đỡ và tình yêu thương giữa cuộc sống đời thường khó khăn, thử thách này. Tôi sẽ sống như loài hoa hướng dương, chúng là hình ảnh rõ ràng nhất cách hướng về phía mặt trời. Dù cho rễ cây bám sâu vào lòng đất, dù cho con người trồng chúng ở vị trí tối tăm nào thì chúng vẫn luôn sống thẳng, vươn tới nơi có ánh sáng mặt trời để hấp thụ tinh hoa của sự sống. Quan trọng hơn chúng ta cần phải biết nhìn mọi việc đang diễn ra dưới góc độ lạc quan, tích cực nhất , và nó sẽ đưa ta vượt qua tất cả trở ngại, khó khăn.

  • [Văn Nghị luận Mẫu] Sống là không chờ đợi

    [Văn Nghị luận Mẫu] Sống là không chờ đợi

    Sống là không chờ đợi

    Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

    Tài liệu chuyên mục Văn Nghị Luận Mẫu liên quan: 


    DÀN Ý:

    Mở bài: Trong bức tranh tổng thể đa màu sắc của cuộc đời đã có bao lần bạn tự nhìn lại, xem cách phối màu của mình thế nào? Cái bạn nhận thấy được đó chính là triết lí sống…Vậy triết lí sống của bạn là gì? Riêng với tôi, “ sống là không chờ đợi”.

    Thân bài:

    1. a) Giải thích:

    Triết lí sống là những quan điểm, quan niệm tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Nó được đặt ra như một kim chỉ nam để hướng con người đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hay nói cách khác triết lí sống chính là bệ phóng, là nền tảng để mỗi chúng ta dựa vào tìm cách sống, cách ứng xử sao cho hợp lẽ, khôn ngoan nhất.

    b)Bàn luận:

    – Sống để thành công (cá nhân).

    – Sống để yêu thương ( tập thể).

    – Sống là không chờ đợi không phải là sống nhanh, sống hối hả để rồi quên đi những giá trị thực của cuộc sống.

    – Sống là không chờ đợi thúc đẩy được năng lực của mỗi người, giúp bản thân sống năng động, tự tin hơn, làm chủ được mọi tình thế. Nó thể hiện được cá tính mạnh mẽ, bản lĩnh và dám đương đầu với thách thức; khát khao được hòa nhập với đời, khát khao thực hiện ước mơ, hoài bão.

    c)Bài học nhận thức: Nhìn vấn đề theo một chiều hướng khác, đôi khi chờ đợi cũng là một điều tốt.

    Kết bài: Bailey có câu: “Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn cười.” Cuộc đời là một chuỗi những chông gai, thử thách đang chờ đợi con người ở phía trước. Vì vậy việc xác định cho riêng mình một triết lí sống là điều đầu tiên ta nên làm khi muốn vươn đến thành công.

    Sống là không chờ đợi. Văn Nghị luận Mẫu

    BÀI LÀM:

    Cuộc sống là một đường chạy marathon dài vô tận, nếu ta không cố gắng thì sẽ mãi bị bỏ lại ở phía sau và không bao giờ tới đích.

    Trong nhịp sống ồn ã, náo động của phố thị, giữa những xô bồ tranh chấp của người với người trong cuộc đời; đôi lúc con người ta lại dành cho riêng mình những khoảng lặng để suy ngẫm. Suy ngẫm về những gì đã qua, những chuyện đang làm và hướng đến tương lai. Giống như một bản nhạc có nốt thăng, nốt trầm, đời người cũng vậy. Được sinh ra với những chuỗi ngày bất tận của niềm vui, nỗi buồn… mọi thứ cứ lần lượt đan xen nhau tạo thành một bức tranh tổng thể đa màu sắc. Ngắm nhìn bức tranh ấy, đã bao lần bạn tự hỏi: “ Nó có ý nghĩa gì?”, “Giá trị thật sự nằm ở đâu?”, “Làm thế nào để bức tranh ấy hoàn hảo nhất?”…Câu trả lời chính là ở triết lí sống của mỗi người hay nói cách khác đó chính là nguyên liệu, là màu tô mà bạn sử dụng để vẽ.  Dù có yêu thương, lạc quan hay cố gắng thì theo tôi tất cả đều chỉ nằm vỏn vẹn trong duy nhất một từ “SỐNG”. Sống trọn vẹn để yêu thương, sống can đảm để thành công…vì bởi “sống là không chờ đợi”.

    Ngạn ngữ Anh có câu: “Triết lí sống là một cánh buồm, còn cuộc đời là một con tàu. Không có buồm tàu sẽ lênh đênh trôi dạt vô bờ bến”. Câu nói ấy phần nào đã khẳng định được ý nghĩa quan trọng và vai trò to lớn của việc xác định triết lí sống đối với mỗi người. Vậy thế nào được gọi là triết lí sống? Triết lí sống là những quan điểm, quan niệm tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Nó được đặt ra như một kim chỉ nam để hướng con người đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hay nói cách khác triết lí sống chính là bệ phóng, là nền tảng để mỗi chúng ta dựa vào tìm cách  sống, cách ứng xử sao cho hợp lẽ, khôn ngoan nhất.

    Cuộc đời là một bức tranh đa sắc màu và hiển nhiên ý nghĩ, suy tư cũng khác nhau. Vậy triết lí sống của bạn là gì? Riêng tôi, triết lí sống chính là ở thời gian, ở cách sắp xếp mọi thứ trong cuộc sống này. Giữa xã hội bộn bề với đủ mọi lo toan, con người khác nào một quay luôn bị xoay vần. Ta muốn thành công, ta muốn thành đạt vì thế mồ hôi, công sức bỏ ra đâu phải dễ. Mà thời gian thì vô hạn, cuộc đời hữu hạn, nên những ý nghĩ, sự sáng tạo làm thế nào để thực hiện hết. Chỉ có cách duy nhất, đó là SỐNG! Sống trọn từng giây, từng khoảnh khắc, từng ngày. Từ khi còn bé tôi đã được bà dạy rằng: cuộc sống sẽ chẳng có gì là dễ dàng, mọi thành công sẽ không bao giờ tự đến mà tất cả đều do con người nắm bắt lấy. “Sống là không chờ đợi”. Hôm nay, ta còn được vui cười, hạnh phúc bên người thân nhưng chắc gì ngày mai ta còn hiện hữu trên cõi đời này. Mỗi lần nghĩ như thế, tôi lại bất giác rùng mình, cơ thể như được tiêm vào một liều thuốc để sống sao cho tích cực hơn, có ý nghĩa hơn. Chẳng bởi thế, khi học thơ Xuân Diệu bản thân nhận thấy có một phần hồn của mình ở đâu đó:

    “Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

    Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

    Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất

    Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật”

    Đã có nhiều lúc tôi thắc mắc: “Những gì ta có thể làm được trong hôm nay tại sao cứ phải chần chừ, để dành cho ngày mai?” Cuộc sống là một bữa tiệc với hàng loạt những trải nghiệm, những món ăn chờ đợi con người thưởng thức. Hết ngày này đến tháng kia, mỗi ngày đối với bản thân tôi đều mang một hương vị mới, một mùi thơm riêng. Tại sao một năm không phải có 1 ngày mà đến tận 365? Đó là bởi tạo hóa, bởi chúa Trời muốn con người lần lượt nếm đủ các vị đắng, cay, ngọt, bùi; trải qua đầy đủ mọi cảm giác cơ bản của loài người hỉ, nộ, ái, ố…Vì thế, mỗi ngày là một trang mới, là một món quà mang những đặc trưng riêng mà chúng ta lại chẳng có cớ gì từ chối món quà đặc biệt ấy cả. Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, thoăn thoắt chẳng chờ đợi ai. Còn mỗi cá thể là một bông hoa, vì thế chúng ta phải biết trân trọng, biết tận dụng để “cháy” hết mình, bung tỏa sao cho đẹp nhất.

    Có ai đã từng nói: “Hãy mơ những gì bạn muốn mơ, tới những nơi bạn muốn tới; trở thành con người tốt nhất mà bạn muốn trở thành; vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả những điều bạn muốn làm.” Vâng! Chỉ có một cuộc sống và một cơ hội. Đó chính là tất cả của một đời người. Đã gọi là  “mơ” thì chẳng có ai ngăn cản nhưng hơn hết ta hãy tìm cách biến ước mơ ấy thành hiện thực, mang giá trị của mình đóng góp cho đời, ghi dấu ấn của bản thân trên cuộc sống này. Có thể nói thành công được tạo nên từ nhiều yếu tố khác nhau nhưng một trong số đó là phải biết nắm bắt cơ hội. Cơ hội chợt đến rồi vụt đi chỉ trong chớp mắt – chớp mắt của sự thành công, chớp mắt để thực hiện ước mơ. Trì hoãn đồng nghĩa với thất bại bởi không ai lấy được thời gian đã mất – dù chỉ một giây. Suy nghĩ kĩ rồi đưa ra một quyết định nhanh chóng nhất bởi cuộc đời sẽ không cho ta lần thứ hai, đừng để phải hối hận tiếc nuối khi nhìn lại.

    “Sống là không chờ đợi” còn là cách để ta biết yêu thương, quan tâm mọi người hơn. Trong cuộc sống, chúng ta lại thỉnh thoảng bắt gặp trường hợp ai đó cứ chần chừ, trì hoãn để rồi lại đánh mất đi điều đáng quý. Chẳng hạn như việc bạn phải lòng một cô gái lớp bên. Bạn muốn cô ấy biết tình cảm của mình nhưng lại dè dặt không dám nói?…..Vâng! Điều ấy theo tôi chẳng có gì đáng sợ và lời khuyên dành cho bạn là tại sao không thử bắt chuyện, làm quen với cô ấy. Bởi biết đâu, tình yêu sẽ đến với bạn thật sự. Cuộc sống đã dạy cho tôi biết rằng: khi có một ngọn đồi chắn ngang trước mặt, đừng nghĩ rằng việc chờ đợi sẽ làm nó nhỏ lại….Đã có bao giờ bạn chạy đến ôm mẹ và nói rằng “con yêu mẹ”? Đã có mấy lần bạn khen món ăn mẹ làm thật ngon? Và phải chăng đã rất lâu rồi bạn không tỉ tê thật lòng với tụi bạn: “ Cảm ơn tụi mày đã ở bên khi tao cần nhất” chỉ vì ngượng…Còn tỉ tỉ điều chúng ta vẫn thường tự nhủ rằng “có dịp hẳn nói” hay “một ngày nào đó”. Và rồi kết quả liệu có phải ai trong tất cả chúng ta cũng có thể chờ được đến ngày đó? Bạn có thể chờ được nhưng mẹ không thể. Bạn có thể chờ được nhưng tụi bạn đã mỗi người một nơi. Vậy tại sao chúng ta không sống ngay cho hiện tại? Tại sao không thay đổi thứ ngôn ngữ kiểu “tôi hi vọng, tôi muốn, tôi mong sao….thành tôi phải hoàn tất công việc ngay bây giờ”?

    Có lẽ khi gặp vấn đề này, nhiều ý kiến trái chiều sẽ nổi lên, cho rằng “Sống là không chờ đợi” là sống nhanh, sống hối hả, con người sẽ dần quên đi những giá trị thật sự tồn tại quanh mình. Nhưng không, nếu ai có ý nghĩ như vậy thì thật sai lầm! Nếu như “căn bệnh trì hoãn” làm  ta chậm phát triển, lãng phí thời gian, làm bản thân tụt hậu so với thời đại thì quan niệm “sống là không chờ đợi” sẽ phần nào thúc đẩy được năng lực của mỗi người, giúp bản thân sống năng động, tự tin hơn, làm chủ được mọi tình thế. Nó thể hiện được cá tính mạnh mẽ, bản lĩnh và dám đương đầu với thách thức; khát khao được hòa nhập với đời, khát khao thực hiện ước mơ, hoài bão. Nhìn đi cũng phải nói lại bởi đôi khi chờ đợi cũng là một điều tốt, là dấu hiệu đầu tiên của những người có văn hóa, của kẻ khôn ngoan…Nhưng tôi xin lưu ý rằng: “chờ đợi” khác “trì hoãn”. Và hiển nhiên điều ấy cũng chỉ đúng trong một số trường hợp, bởi trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối. Điều đó lí giải tại sao “bút chì lại có tẩy”…

    Liệu có bao giờ ta tự đặt tay lên tim mình và hỏi: “Nếu chủ còn một ngày để sống, mình có hối tiếc điều gì chưa kịp làm, chưa dám làm, có nên làm điều ấy ngay lúc này ?”. Là một trong những thế hệ thanh niên, tôi thấy tiếc cho cuộc đời của những bạn trẻ đã sống hoài, sống phí, lao mình vào con đường ăn chơi. Tại sao chúng ta không sống cho thực tại? Tại sao lại không sống tốt với bản thân mình? Hạnh phúc là đâu? Không phải danh vọng, tiền bạc mà đó chính là gia đình, là người thân xung quanh, là những điều tưởng chừng giản đơn hiện ra hằng ngày trong cuộc sống. Ta vẫn thường nghĩ đến “ngày mai” như một khái niệm diễn ra hết sức bình thường : “đương nhiên ngày mai sẽ đến”, “ngày mai đi, tất nhiên rồi”, nhưng cuộc đời, số phận chẳng ai báo trước được điều gì. Vậy thì cứ sống, cứ nuôi nhiệt huyết cho những đam mê bởi cuộc đời còn lắm những chông gai, thách thức. Sống để “Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn cười.” (Bailey) Mong sao mỗi người hãy mạnh dạn tô màu cho bức tranh cuộc đời mình thêm sinh động, tươi tắn. Nào, hãy đứng dậy và hành động ngay đi!

     

  • [Văn Nghị luận Mẫu] Hãy cố gắng!

    [Văn Nghị luận Mẫu] Hãy cố gắng!

    Hãy cố gắng

    Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

    Tài liệu chuyên mục Văn Nghị Luận Mẫu liên quan: 


    DÀN Ý

    Mở bài: Giới thiệu triết lí sống của mình : “ Hãy cố gắng !”.

    Thân bài:

    1. a) Giải thích:

    – Triết lý sống là gì?

    – Như thế nào là cố gắng?

    1. b) Bàn luận:

    Tôi luôn phải cố gắng cho cuộc sống của mình:

    – Cố gắng sống có ích.

    – Cố gắng sống biết hưởng thụ.

    – Cố gắng sống yêu thương

    – Cố gắng đạt được những gì mình muốn.

    1. c) Bài học nhận thức: Sống có ích, sống biết hưởng thụ, sống biết yêu thương, và sống có những gì mình đạt được bằng chính năng lực mình.

    Kết bài: Tôi sẽ là người hạnh phúc với quan niệm sống của mình: Hãy cố gắng!

    Hãy cố gắng. Văn Nghị luận Mẫu

    BÀI LÀM:

    “Cuộc đời là một phương trình cân bằng, giá trị bạn nhận được bằng giá trị bạn đóng góp cho đời này.”

    “Hãy luôn đồng hành cùng với những người cùng đẳng cấp với bạn, là học trò của người thành đạt, và là thầy của những người kém hơn bạn.”

    “Thất bại chỉ là một phép thử để tôi tìm ra điều mình muốn.”

    Sống ở đời, con người ta cần có một mục tiêu sống, một quan niệm sống. Nó giúp chúng ta tìm thấy lối đi của chính mình. Tôi cũng vậy, tôi cũng có quan niệm sống cho riêng mình. Đó là: Hãy cố gắng! Tôi luôn phải cố gắng. Cuộc sống tôi từ khi sinh ra đến giờ luôn gắn liền với hai từ “Cố gắng”. Tôi cố gắng sống có ích, cố gắng sống hưởng thụ, cố gắng sống yêu thương và cố gắng đạt được những gì mình muốn.

    Đã là người, ai cũng có ít nhất một lần thất bại. Thất bại của tôi thì nhiều. Hậu quả của nó có khi còn làm liên lụy đến mọi người. Tôi từng cảm thấy rất buồn. Thế nhưng không gì ngăn được ước muốn làm người có ích trong tôi. Tôi biết thành công bao giờ cũng bắt đầu từ những điều nhỏ bé. Vì vậy, tôi quyết định bắt đầu giúp mọi người từ những việc vặt. Nhưng chắc chắn công cuộc làm người tốt của tôi sẽ không dừng lại ở đó. Tôi sẽ cố gắng làm những việc lớn hơn nữa để giúp mọi người.

    Lúc đầu, tôi có ý nghĩ giúp mọi người vì muốn sau này mình cũng được giúp lại như vậy. Suy cho cùng tôi giúp người khác là vì bản thân. Nhưng thấy họ vui khi được giúp làm tôi cũng cảm thấy vui. Và tôi không cần sự đáp trả nữa. Tôi giúp mọi người vì tôi thấy vui và sẽ cố gắng để có ích hơn nữa.

    Tôi từng được tìm hiểu khá kĩ về Nguyễn Tuân- một nhà văn lớn của nước ta. Tôi thấy ông rất biết sống hưởng thụ. Ông thích món ăn đẹp hơn là ngon, ông thà đi dạo bộ còn hơn đi dạo trên chiếc xe đạp tồi tàn. Tôi thấy sống như vậy thật thú vị. Tôi nghĩ cái gì cũng nên cần có tính thẩm mỹ. Ví dụ, ta có thể sống trong mọi ngôi nhà có đủ mái và tường. Nhưng ta lại thích xây nhà đẹp hơn, sẵn sàng chi tiền để có được nhà đẹp. Tôi cũng muốn sống một cuộc sống đẹp và biết hưởng thụ. Hưởng thụ với tôi chẳng cần phải xa hoa gì. Chỉ là những điều đơn giản, nhỏ nhoi mà thôi. Đôi khi đó là nụ cười của mọi người khi tôi làm họ vui, tôi hưởng thụ niềm vui đó là thấy lòng hạnh phúc. Đôi khi đó là những sắc màu tươi tắn của những đóa hoa mà mẹ yêu cắm. Hay đó là những tia nắng mỏng manh nhảy nhót trên bàn tay, trên mặt sau những ngày mưa dài…Tự nhiên những khi ấy tôi thấy yêu đời lạ.

    Người ta thường quá bận rộn bởi những tẹp nhẹp của cuộc sống áo cơm mà quên mất niềm vui, hạnh phúc xung quanh. Sống thật sự đã khó, hưởng thụ cuộc sống càng khó hơn. Thế nên tôi sẽ cố gắng sống biết hưởng thụ !

    Theo tôi, sống có ích và sống biết hưởng thụ là chưa đủ, cần phải biết sống yêu thương nữa. Sống càng lâu, ta càng thấy nhiều chuyện lạ. Ngày nay xuất hiện một căn bệnh quái lạ, khó chữa. Đó là bệnh vô cảm. Tôi phát sợ khi đọc những biểu hiện của bệnh đó và sợ khi nghĩ đến một ngày mình sẽ bị vô cảm. Thật là kinh khủng. Một con người mất hết tình thương là con người đáng sợ. Vì vậy, tôi quyết định bồi bổ cho trái tim mình bằng những ý nghĩ yêu thương. Yêu thương những gì mình yêu thương và cố gắng yêu thương những người mình thấy ghét. Con người ai cũng có mặt tốt , mặt xấu. Người ta bị thấy là người xấu bởi lẽ người khác chỉ mới nhìn thấy cái xấu của họ, hoặc là cái xấu của họ nhiều hơn cái xấu mà thôi. Tôi vẫn tin vào cái tốt của họ, nên dù ai đó có làm điều gì không tốt với tôi, tôi vẫn sẽ cố gắng tha thứ và cố gắng yêu quý họ như trước.

    Đôi khi tình yêu không xuất phát từ cái tự nhiên, từ trái tim. Nhưng nếu cố gắng yêu thương, có lẽ sau này ta sẽ yêu thương họ thật sự. Cố gắng sống yêu thương làm tôi thanh thản và hạnh phúc.

    Những cố gắng trên là cố gắng cho đời. Và đây là cố gắng cho mình của tôi: “Cố gắng đạt đước những điều mình muốn”. Đôi khi tôi thấy hơi ghen tị với bọn bạn. Bởi lẽ chúng có tài năng, có điều kiện tốt để phát tiển tài năng, tương lai chúng nó sao mà sáng lạng quá. Mà dù chúng nó không có tài năng, ba má của chúng nó cũng chẳng để chúng nó khổ. Tôi thì không được như vậy. Nhưng tôi sẽ không lấy đó là lý do cho sự thất bại của mình. Tôi sẽ cố gắng ! Cố gắng để thấy được ánh sáng của tương lai. Trước giờ chẳng có gì đến với tôi như “của trời cho” cả. Đã vậy đôi khi tôi thấy mình hơi bị xui xẻo. Dẫu biết tại mình nên mình mới bị những điều không hay. Nhưng đa số mức độ hậu quả những điều không hay đó nặng hơn những người cũng làm điều không hay giống tôi. Nhưng tôi sẽ không để xui xẻo đó đánh gục mình. Tôi sẽ không chịu thua đâu, và sẽ cố gắng ! Cố gắng để đạt được những điều mình muốn. Tôi thấy mình đạt được khá nhiều những mục tiêu đặt ra trước đó. Và bây giờ tôi cũng có một ước muốn cho tương lai. Ước muốn đó với tôi bây giờ có lẽ thật xa vời. Nhưng tôi sẽ cố gắng làm khoảng cách đó gần lại.

    Có ai đã từng hỏi thiên đường ở nơi đâu chưa? Với tôi, thiên đường nơi chính trần gian này. Bởi lẽ, thiên đường là nơi tràn ngập yêu thương và hạnh phúc, mà theo tôi thấy, nơi nào có yêu thương chắc hẳn sẽ có đau khổ, thù hằn, ghen ghét và đố kị. Thế thì thiên đường đó khác gì nơi trần thế này. Tôi sẽ không như bao người trông chờ vào một thế giới tốt đẹp hơn sau khi mất để rồi sống cuộc sống không hại ai, phận mình mình sống. Như vậy có phải ngốc nghếch lắm không? Có ai biết có gì ở thế giới  bên kia đâu chứ. Mà cũng chưa hẳn là có thế giới bên kia thật. Tôi sẽ sống hết mình với thế giới này, sống thật hạnh phúc. Con người luôn hướng tới cuộc sống hạnh phúc. Với tôi, sống hạnh phúc là sống có ích, sống biết hưởng thụ, sống biết yêu thương, và sống có những gì mình đạt được bằng chính năng lực mình.

    Với quan niệm s ống của mình, tôi tin tôi sẽ là người hạnh phúc. Hãy cố gắng !!!

  • [Văn Nghị Luận Mẫu] Hãy là chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ.

    [Văn Nghị Luận Mẫu] Hãy là chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ.

    Hãy là chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ.

    Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

    Tài liệu chuyên mục Văn Nghị Luận Mẫu liên quan: 


        DÀN Ý Văn Nghị Luận Mẫu: 

    1. Mở bài: Giới thiệu triết lý sống: Hãy là chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ
    1. Thân bài: 
    2. a) Giải thích: Câu nói như một lời nhắn nhủ, nhắc nhở con người phải luôn giữ vững cái tôi và ước mơ của mình khi đứng trước giông bão cuộc đời.
    3. b) Bàn luận:

    – Cuộc sống vốn có nhiều khó khăn thử thách như những đám mây đen làm mờ đi ước mơ của bạn.

    – Nhưng chính những trải nghiệm cay đắng ấy mới giúp bạn trưởng thành và mạnh mẽ hơn.

    – Tự đáy lòng mỗi người luôn tồn tại khát vọng được là chính mình để thực hiện ước mơ.

    – Cuộc sống chúng ta như thế nào đều tùy thuộc vào cách nhìn nhận, suy nghĩ của bạn.

    – Dung hòa cả hai thứ: ước mơ và cái tôi để đạt được cái đích mà bạn mong muốn.

    – Mở rộng:

    + Trong cuộc sống hiện tại, thật khó để được là chính mình theo đuổi giấc mơ.

    + Thế nhưng khi đạt được rồi bạn mới nhận ra bản thân mạnh mẽ đến nhường nào.

    1. c) Bài học nhận thức: Đừng nên quá chú tâm vào cái đích mà quên nình lại con đường mà mình đang đi.
    2. Kết bài: Khẳng định lại giá trị bền vững của câu châm ngôn.
    3. Hãy là chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ. Văn Nghị Luận Mẫu
    4. BÀI LÀM:

    Sống và chết có gì khác nhau? Khi chúng ta được sinh ra đời, người vui mừng không phải là bản thân chúng ta, mà là cha mẹ, người thân cuả chúng ta. Sau khi chúng ta chết, người khóc lóc cũng không phải là bản thân chúng ta, mà là con cái, người thân. Bản thân không vui sướng vì khi ra đời chưa không biết sướng vui; chúng ta không khóc lóc vì khi không còn tồn tại sẽ không còn cảm giác.

    Mỗi người không có cách gì phát biểu cho cuộc sống, vì khi đó ta đã được sinh ra rồi, bất luận được trong một hoàn cảnh như thế nào, chúng ta đều không có tư cách quyết định. Chúng ta mở đầu cuộc hành trình bằng tiếng khóc của bản thân, rồi lại kết thúc trong tiếng khóc của người xung quanh. Chúng ta rời khỏi cơ thể mẹ mà ra đời, rồi lại rời khỏi thế giới này mà chết đi. Chúng ta được đẩy lên sân khấu cuộc đời, rồi laị bị kéo xuống. Ta  tựa hồ không hề có một quyền lực can thiệp nào vào hai vấn đề lớn nhất của cuộc đời, là sự sống và cái chết..

    May thay, trong vấn đề này, chúng ta vẫn có hành vi để khiến bản thân sinh ra bình thường, nhưng có thể chết vĩ đại. Ra đời trong cơn đau của một mình người mẹ, nhưng  có thể từ bỏ thế gian này trong tiếng khóc đau thương của hàng triệu con người. Và tôi cũng muốn là một người như thế, có thể để lại chút dấu ấn gì đó trong cuộc đời lớn của nhân loại. Mang trong mình suy nghĩ đó, tôi đã tìm thấy triết lý cho hành trình sống của mình: “Hãy là chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ”.

    Chắc hẳn mọi người đều nghĩ ai ai đang sống đều mang trong mình một giấc mơ để theo đuổi. Thế nhưng sự thật không hẳn là vậy. Có những con người sống không mục đích, không ước muốn, không cầu tiến. Những con người ấy phần vì cảm thấy cuộc sống mình đã rất đầy đủ (hoặc chí ít là họ nghĩ như vậy), họ bằng lòng với những gì mình đang có, thượng đế đã cho họ quá nhiều đến nỗi tưởng chừng như vốn dĩ những thứ ấy vốn là của họ vậy. Đối với những con người như thế, ước mơ dường như là thứ gì đó quá xa vời, quá viển vông còn cuộc đời mà họ đang sống lại chỉ cần bình lặng, yên ổn. Những gì mà tôi đang nói trên đây chắc hẳn chẳng có gì xa lạ đối vời một thành phần giời trẻ hiện nay và trong đó có lẽ có cả tôi trước đây. Tôi sống trong một gia đình thuần nông nhưng không nghèo khó như cái cách mà một số người miêu tả. Bởi dù không phải có nhà lầu xe hơi, nhưng ba mẹ vẫn cho tôi có một cuộc sống bằng bạn bằng bè. Vì thế tôi bình yên lớn lên trong sự chăm sóc của ba mẹ, an ổn học tập và lựa chọn con đường như đã vạch sẵn: làm kinh tế. Anh tôi cũng vậy, chị tôi cũng vậy, những người xung quanh tôi cũng thế, cho nên đối với tôi, ước mơ là cái gì đó quá xa, quá lạ, con đường đi của tôi chỉ là duy nhất, không có sự chọn lựa, và tôi cũng không muốn chọn lựa. Có lẽ tôi vẫn sẽ sống một cuộc sống chỉ biết dựa vào ước mơ, vào sự sắp xếp của người khác như thế nếu không có một ngày, tôi rời khỏi quê vào thành phố. Thay đổi môi trường sống, môi trường học tập, môi trường cạnh tranh, tôi bây giờ không phải là đứa nhỏ luôn đứng nhất nhì trường mà không cần cố gắng, tôi đã khác, đã thay đổi trong cách suy nghĩ, cách hành động. Thực tế ấy đã buộc tôi phải có một mục đích, một động lực để tiếp tục, để cố gắng. Chính vì vậy chỉ khi sống theo ước mơ, theo hoài bão tôi mới được là chính mình.

    Thế nhưng phải biết rằng, con đường đi đến ước mơ không hề bằng phẳng. Bao khó khăn, trở ngại và cả bất hạnh có thể xảy ra vào những lúc không mong chờ nhất như để thử thách lòng dũng cảm của con người. Đôi khi có nhưng việc xảy ra dường như thật đau đớn và quá sức chịu đựng. Phải đợi đến lúc ấy, tôi mới nhận ra rằng bản thân mình không mạnh mẽ như tưởng tượng. Mọi người xung quanh đều cố gắng giúp đỡ, kéo tôi ra khỏi hố sâu ấy nhưng dần dần tôi nhận ra rằng, có những khó khăn mà chỉ có bản thân mới tự giúp đỡ mình vượt qua được. Hành trình ấy như một đường hầm tối tăm mà chính tôi cũng không nhận ra bản thân, ngay cả ở cuối con đường cũng không le lói chút tia hy vọng nào. Tuyệt vọng, gục ngã nhưng ước mơ và người thân đã vực tôi dậy, động viên tôi đi tiếp con đường của mình. Khi đã vượt qua rồi, mới nhận ra rằng nếu không có những biến cố đó, bản thân đã không trưởng thành hơn và biết được sức mạnh của chính mình.

    Đôi khi những trải nghiệm cay đắng sẽ giúp ta chiêm nghiệm cuộc sống của mình một cách rõ ràng và chính xác hơn. Một thất bại luôn chứa một niềm hy vọng. Một cái kết thúc sẽ đi liền với một sự khỏi đầu. Ai đó đã nói rằng: “Nếu thượng đế đóng lại trước mắt bạn một cánh cửa thì sẽ mở ra một cánh cửa khác cho bạn”. Nhưng người ta thường chú ý đến cánh cửa đang đóng chứ không biết rằng một cánh cửa hoàn toán mới đang mở ra sau lưng mình.

    Thế nhưng, bất kể là ai, tự đáy lòng của mỗi con người đều tồn tại một khát vọng mãnh liệt  – đó là khát vọng sống và được luôn là chính mình. Chính khát vọng ấy đã khiến bao trái tim trăn trở, thao thức tìm cho mình một cách nghĩ, một sức mạnh tinh thần, một hướng đi để theo đuổi những hoài bão, ước mơ của mình.

    Trong cuộc sống hiện đại, thật khó để dung hòa cả hai thứ: ước mơ và bản thân. Tôi đã từng thấy những người vì theo đuổi ước mơ mà khom lưng trước những thế lực khác, từ bỏ con người thật để đạt được mục đích. Thế nhưng khi ngồi lên đỉnh vinh quang, lại nhận ra đã đánh mất nhiều thứ hơn là những gì mình đạt được. Cũng có những người giữ vững lập trường cá nhân, đi đứng hiên ngang với đời. Nhưng cuộc sống của họ lại không đạt được như ý nguyện.

    Sống thật với chính bản thân mình để theo đuổi ước mơ dù không dễ dàng nhưng khi đạt được, ta mới nhận ra bản thân có sức mạnh lớn đến nhường nào. Tôi luôn tự nhủ với bản thân rằng, con đường thực hiện ước mơ thì nhiều lắm nhưng cái tôi của bản thân thì chỉ có một. Đừng nên quá chú tâm vào cái đích mà quên nình lại con đường mà mình đang đi.

    Có thể câu triết lý trên hoàn thiện hơn những gì tôi đang suy nghĩ và thực hiện. Thế nên tôi mới phải suy ngẫm lâu hơn và cố gắng hơn trên con đường mình đã chọn. Câu châm ngôn ấy là hành trang tôi mang theo khi bước vào ngưỡng của cuộc đời. Sống thật một cá tính để không chìm giữa biển người vô tận. Đi theo một ước mơ để thấy mình còn đang sống.

     

  • [Văn Nghị luận Mẫu] “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”

    [Văn Nghị luận Mẫu] “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”

    “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…”

    Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

    Tài liệu chuyên mục Văn Nghị Luận Mẫu liên quan: 


    DÀN Ý:

    Mở bài: Giới thiệu triết lí sống “sống trong đời sống cần có một tấm lòng” hay cụ thể chính là tấm lòng yêu thương giữa con người với con người.

    Thân bài:

    1. a) Giải thích:

    – Là những điều được rút tỉa, chắt lọc bởi những trải nghiệm trong cuộc sống, làm nền tảng cho tinh thần con người. Triết lí sống liên quan mật thiết đến những định hướng sống của con người như lí tưởng sống, niềm vui, thái độ sống, các quan niệm về hạnh phúc, thiện – ác.

    – “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” đó là tiêu chuẩn đánh giá tư cách làm người.

    – Tình thương: là tấm lòng yêu thương chân thành và trong sáng, là tình cảm chỉ trao đi mà không cần nhận lại, không vụ lợi, không toan tính. Có thể nói, tình thương là một thứ tình cảm đẹp đẽ luôn tồn tại trong bản chất của mỗi con người.

    1. b) Bàn luận:

    – Trao đi yêu thương một cách tự nhiên, chúng ta sẽ nhận lại hạnh phúc xứng đáng. Bởi: khổ đau được san sẻ sẽ vơi đi còn hạnh phúc được sẻ chia sẽ nhân đôi.

    – Tình yêu thương cũng không nằm ngoài định luật bảo toàn năng lượng của ngành vật lí: nó ví như một dạng năng lượng bất biến, tình yêu thương chỉ  truyền từ nơi này sang nơi khác, chuyển từ dạng này sang dạng khác mà thôi. Những người trao tặng và đón nhận tình yêu thương cũng đang làm một sứ mệnh chuyển giao như thế. Người trao tặng yêu thương và ban phát tình thương nhận về mình niềm vui, niềm hạnh phúc khi được cảm thông, thấu hiểu, giúp đỡ những người khó khăn hơn mình, đó có thể không phải là sự giúp đỡ về vật chất mà là những giá trị về tinh thần, điều còn quý giá hơn gấp bội.

    – Chuyện xúc động kể lại cuộc đời của một người đàn ông có tên là Mark. Câu chuyện đó được in trong cuốn “hạt giống tâm hồn” của Martin Luther king, như một bài thánh ca cho sự hiện hữu của tình thương luôn tràn ngập.

    – Nhà tỷ phú Bill Gate hiến toàn bộ gia tài của mình làm từ thiện.

    1. c) Bài học nhận thức: Học cách yêu thương từ những điều đơn giản xung quanh ta; trân trọng tình yêu thương mà ta nhận được từ mọi người.

    Kết bài: tình thương làm đẹp cuộc sống, làm đẹp con người.

    Văn Nghị luận Mẫu “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng"

    BÀI LÀM:

    “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…” . Lời bài hát với âm điệu du dương của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nhẹ nhàng đi vào lòng người như một lời nhắc nhở đầy chân thành và ấm áp, cái ấm áp của tình người, tình đời… Đối với tôi, lời nhắc nhở ấy chính là một quan niệm sống, một triết lí sống quý báu.

    Tôi cho rằng triết lý sống là những điều được rút tỉa, chắt lọc bởi những trải nghiệm trong cuộc sống, nó làm nền tảng cho tinh thần con người. Triết lí sống liên quan mật thiết đến những định hướng sống của con người như lí tưởng sống, niềm vui, thái độ sống, các quan niệm về hạnh phúc thiện ác.

    Mỗi con người sinh ra trên thế gian này đã là một niềm hạnh phúc lớn lao. Nhưng sinh ra để sống trong vô nghĩa thì cái diễm phúc lớn lao kia lại trở thành một thứ bi kịch chua xót. Ý nghĩa cuộc sống – điều làm nên hạnh phúc thực sự, để hạnh phúc tồn tại lâu bền nhất lại chỉ vang lên nhịp đập của nó khi được nuôi dưỡng bởi suối nguồn của tình yêu thương. Dường như quy luật ấy đã trở thành muôn thuở và là chân lý của cuộc sống. Cũng bởi thế mà đã có ý kiến cho rằng: “Tình thương là hạnh phúc của con người.”

    “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” đó là tiêu chuẩn đánh giá tư cách làm người.Yêu thương ở đây nghĩa là sống phải có tình thương. Dù mơ hồ hay rõ ràng, tôi nghĩ rằng ai trong chúng ta cũng có thể nhận ra tình thương là những tình cảm đẹp đẽ và nồng nhiệt của con người, gắn kết những trái tim đồng cảm. Nó có thể là tình cảm lứa đôi, tình cảm gia đình, bè bạn và cao hơn cả là tình người nói chung. Đó có thể là những tình cảm bình dị nhất, gần gũi nhất từ sự quan tâm, chăm sóc nhau trong cuộc sống đến những tình cảm lớn lao hơn mang tính cộng đồng.

    Tình thương là tấm lòng yêu thương chân thành và trong sáng, là tình cảm chỉ trao đi mà không cần nhận lại, không vụ lợi, không toan tính.Có thể nói, tình thương là một thứ tình cảm đẹp đẽ luôn tồn tại trong bản chất của mỗi con người. Tình thương mang lại một sức mạnh kì diệu và nhiệm màu, nó được ví như loại thảo dược mọc ở tất cả nơi đâu có dấu chân con người, một cây nấm linh chi quý giá và bổ dưỡng cho tất cả mọi can bệnh nan y, một củ nhân sâm khó tìm giữa cuộc đời vốn bao quanh là đầy rẫy những củ nhân sâm hình người giả. Và kết quả của sự yêu thương đó là sự thỏa mãn của con tim: cái được gọi là niềm hạnh phúc. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản và bình dị thế thôi.

    Trao đi yêu thương một cách tự nhiên, chúng ta sẽ nhận lại hạnh phúc xứng đáng. Bởi: khổ đau được san sẻ sẽ vơi đi còn hạnh phúc được sẻ chia sẽ nhân đôi. Đúng vậy, được yêu thương là một hạnh phúc, nhưng yêu thương người khác còn là một hạnh phúc lớn hơn. Tình yêu thương cũng không nằm ngoài định luật bảo toàn năng lượng của ngành vật lí: nó ví như một dạng năng lượng bất biến, tình yêu thương chỉ  truyền từ nơi này sang nơi khác, chuyển từ dạng này sang dạng khác mà thôi. Những người trao tặng và đón nhận tình yêu thương cũng đang làm một sứ mệnh chuyển giao như thế. Người trao tặng yêu thương và ban phát tình thương nhận về minh niềm vui, niềm hạnh phúc khi được cảm thông, thấu hiểu, giúp đỡ những người khó khăn hơn mình, đó có thể không phải là sự giúp đỡ về vật chất mà là những giá trị về tinh thần, điều còn quý gia hơn gấp bội.

    Tôi đã từng đọc một câu chuyện xúc động kể lại cuộc đời của một người đàn ông có tên là Mark. Câu chuyện đó được in trong cuốn “hạt giống tâm hồn” của Martin Luther king, nó như một bài thánh ca cho sự hiện hữu của tình thương luôn tràn ngập. “Trong một đêm mưa tầm tã, Mark đã quyết định chấm dứt cuộc đời mình. Mark không có vợ, chưa từng tìm thấy niềm hạnh phúc bên cạnh gia đình, làm một công việc bất đắt dĩ và dường như trên thế gian này không còn ai quan tâm đến sự tồn tại của ông nữa. Mark đi dọc những con phố, thẫn thờ đến nỗi không để ý đến một câu bé đang cầm tờ hai đô la đứng bên một hàng truyện. Cậu bé ngay cả đến sau nay Mark cũng không biết tên, nhìn thấy ông ướt sũng và khuôn mặt buồn rầu đang thất thần đi tới giữa ngã tư. Cậu bé bối rối nhìn Mark một chặp rồi từ bỏ ý định mua truyện để thay vào đó dùng một đô la mua một cây viết. Cậu bé chạy lại bên ông già Mark khốn khổ và đặt vào lòng bàn tay ông một đô la còn lại của mình và ôm Mark một cái thật nhanh. Cậu bé bỏ đi mà không biết rằng cuộc đời Mark đã thay đổi từ đó. Thật khó tin những điều đơn giản ấy thôi lại có thể thay đổi được cả cuộc đời của một con người đã sống trong sự cô đơn gần suốt hai mươi năm qua. Trên tờ một đô la ấy là dòng chữ nguệch ngoạc của cậu bé kì lạ “còn có ai đó yêu thương ông mà”. Martin Luther King đã nói đúng, mỗi người đều có thể trở nên vĩ đại, chỉ cần trái tim chan chứa lòng khoan dung và tâm hồn luôn tràn ngập một tình yêu thương. Cậu bé với trái tim bằng vàng là một ánh cầu vồng phản chiếu bản năng yêu thương có sẵn của con người. Bản năng ấy cứu vớt cuộc đời, đưa những người trao tặng yêu thương đến một thế giới của tâm hồn đẹp và cũng mở ra cho những con người đón nhận tình yêu thương một chân trời mới không còn sự cô đơn và lạc lõng.

    Còn nhiều lắm những con người mong muốn đem đến hạnh phúc cho mọi người. “Tôi không cần được nhớ đến” đó là câu nói của tỷ phú Mỹ Bill Gate, người đã đem hết của cải kếch xù của mình để làm từ thiện. Ông muốn đem đến cho những con người nghèo khổ, bệnh tật đang ngày ngày đấu tranh giành giật cuộc sống với tử thần một cuộc sống tốt đẹp hơn…

    Nơi đánh mất tình thương, đó là một địa ngục. Nơi chất chứa tình yêu, một thiên đường đã mở ra trước mắt. Nếu cuộc sống với những hạnh phúc và khổ đau làm nên hai bến bờ thì chính tình yêu thương là cầu nối hai bến bờ ấy, để hạnh phúc kia xoá tan mọi đau khổ và hiềm khích.

     

     

  • [Văn Nghị luận Mẫu] Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!

    [Văn Nghị luận Mẫu] Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!

       Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!

    Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

    Tài liệu chuyên mục Văn Nghị Luận Mẫu liên quan: 


    DÀN Ý:

    Mở bài: Giới thiệu về triết lý sống của mình.

    Thân bài:

    1. a) Giải thích:

    – Triết lý sống là những điều được rút tỉa bởi trải nghiệm trong cuộc sống, như một quan niệm nền tảng để con người sống tốt hơn.

    – “Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!” là triết lý sống của tôi.

    1. b) Bàn luận:

    – Sống chậm lại:

    + Để cảm nhận những gì tốt đẹp của cuộc đời này.

    + Để nghĩ về cuộc sống và những người xung quanh.

    + Để lấy lại cân bằng trong cuộc sống.

    + Con người hiện nay chỉ biết lao đầu kiếm tìm những thứ hão huyền như tiền bạc, danh lợi mà đánh mất đi nhiều thứ.

    + Sống chậm ở đây không phải là cố níu giữ thời gian mà là để ta nhìn lại cuộc sống, nhìn lại chính mình.

    – Nghĩ khác đi:

    + Là biết nhìn nhận, đánh giá, biết lựa chọn những lối đi riêng. Ta không chỉ nghĩ cho bản thân mà còn phải nghĩ cho người khác, để thấu hiểu hơn con người họ, biết lắng nghe lòng mình hơn.

    + Đó phải là những suy nghĩ đem lại lợi ích cho bản thân và những người xung quanh.

    – Yêu thương nhiều hơn là biết nghĩ, biết quan tâm tới chính mình và người khác nhiều hơn. Trao yêu thương chân thành, thật lòng và ta sẽ cảm nhận được nhiều điều tốt đẹp đến từ cuộc sống.

    – Sống chậm, suy nghĩ khác và yêu thương nhiều hơn tuy là ba mặt của một vấn đề nhưng chúng lại gắn bó mật thiết với nhau. Sống chậm thực chất là để cho con người có thời gian thảnh thơi để suy nghĩ, nhìn nhận, yêu thương cuộc sống.

    1. c) Bài học nhận thức: Mỗi ngày, từ những việc nhỏ nhất, ta hãy biết sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn.

    Kết bài: Rút lại nhận xét chung và cảm nhận về triết lý sống.

    Văn nghị luận mẫu

    BÀI LÀM:

    Trong cuộc sống bộn bề hiện nay, con người đang mải lao đầu vào việc tìm kiếm những thứ xa xỉ mà quên mất điều sâu thẳm trong trái tim mình. Con người đang dần dần tự biến mình thành những cỗ máy vô cảm. Sống giữa cái xã hội xô bồ ấy, tôi cần có một nốt lặng để giúp mình tìm tất cả trong cuộc sống này những điều giản dị, để tâm hồn tôi ngập tràn yêu thương. Và đó chính là triết lý sống “Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!”

    Triết lý sống là những điều được rút tỉa bởi trải nghiệm trong cuộc sống, như một quan niệm nền tảng để con người lấy đó làm bước đệm trên con đường tiến tới một cuộc sống chân – thiện – mĩ và cũng làm cuộc sống tốt đẹp hơn.

    “Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!” là một sự lựa chọn cho tâm hồn tôi. Nó giúp tôi bình tâm lại, suy nghĩ lại mọi thứ, ngẫm lại vẻ đẹp thuần túy nhất, để trái tim nghỉ một chút, và từ đó tôi có thể nhìn đời bằng con mắt đơn giản nhất.

    Sống chậm lại để cảm nhận những gì tốt đẹp của cuộc đời này. Tâm hồn con người cần được vun trồng, cày xới bởi thế giới hình ảnh và những tâm tư, tình cảm tác động qua lại giữa ngoại cảnh và con người. Đôi lúc, tôi lắng lại để ngắm một bông hoa, lặng mình trong tiếng nhạc du dương,… chỉ thế thôi cũng đủ để tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái trong lòng, trôi hết những bực dọc và muộn phiền đang ngự trị trong tôi. Sống chậm một chút nhưng cũng đủ để tôi, và cả bạn nữa, cảm thấy thế giới xung quanh tươi đẹp và đáng sống biết bao!

    Sống chậm lại, đó cũng là lúc để tôi nghĩ về cuộc sống và những người xung quanh nhiều hơn. Sống vội vã gây cho con người áp lực, căng thẳng và làm khô héo tâm hồn, là vội vã, lạnh lùng với những người xung quanh. Tôi nghĩ, sống chậm một chút, chúng ta có thể trao tình thương cho mọi người. Một ánh mắt nhìn, một nụ cười thân thiện, một cái siết tay trìu mến cũng đủ làm ấm lòng những trái tim đang buốt lạnh.

    Sống chậm lại cũng là để ta lấy lại cân bằng trong cuộc sống. Sống chậm đã cho tôi những khoảng lặng lẽ, riêng tư với chính mình, để tôi biết suy nghĩ và trân trọng những gì đã qua, quý trọng hiện tại và tôi biết rõ đó là tiền đề để tôi có được một tương lai tươi sáng. Biết sống chậm lại, tâm hồn của mỗi người sẽ trở nên thâm trầm, sâu sắc, tinh tế, chín chắn và trưởng thành hơn.

    Với cuộc sống hiện đại này, chạy đua với thời gian là điều không thể tránh khỏi. Con người hối hả, giục giã trong công việc để kiếm tiền bạc, danh lợi và thành công cho bản thân. Đời người thì quay cuồng trong vòng một luẩn quẩn của thời gian, chỉ biết bước đi nhanh trên con đường kiếm tìm những thứ có vẻ hão huyền như tiền bạc, danh lợi mà đánh mất đi nhiều thứ.

    Sống chậm như tôi đã nói, không phải là lối sống cố níu giữ thời gian mà là để ta trân trọng nó hơn, để ta có thể suy nghĩ chín chắn hơn, kịp nhìn lại mình, để cảm nhận nhiều hơn và nuôi chín cảm xúc của mình. Chậm lại để lặng mình nghe nhịp chảy của cuộc sống, nghe tiếng gọi của con tim.

    Nghĩ khác đi là biết nhìn nhận, đánh giá, biết lựa chọn những lối đi riêng. Đó cũng đồng nghĩa với việc ta không chỉ nghĩ về bản thân, không chỉ nghĩ về lợi ích của chính mình mà ta còn phải nghĩ co những người xung quanh, để ta có thể thấu hiểu được con người họ, những tình cảm, cảm xúc của họ. Nói cách khác, ta không được phép dừng lại ở cái nhìn bên ngoài mà phải nhìn thấu vào bản chất đẹp đẽ bên trong những con người xung quanh ta, cũng từ đó mà ta biết lắng nghe lòng mình hơn.

    Suy nghĩ khác ở đây, chắc chắn phải là những suy nghĩ đem lại sức sống và sự thanh thản cho bản thân, tích cực và có ý nghĩa lớn lao, chứ không phải là cách suy nghĩ, cách nhìn lập dị, cổ hủ và làm bệnh hoạn một số thành phần xã hội.

    Ngày nay, con người đang sống trong một xã hội trống rỗng và vô hồn vô cảm. Vì thế cái mà cuộc sống hiện đại thiếu nhiều nhất không phải là về vật chất mà về mặt tinh thần: sống thiếu tình thương. Yêu thương là cái gốc của nhân loại. Và đó cũng là lý do để tôi muốn nói với các bạn rằng: Hãy yêu thương nhau nhiều hơn. Yêu thương nhiều hơn là biết nghĩ, biết quan tâm chăm sóc và hướng tới người khác nhiều hơn, yêu thương chính mình và cũng là yêu thương người khác. Đó chỉ đơn giản là sống chậm lại một chút, trao yêu thương mà không cần nhận lại. Tình yêu thương ấy chân thành, thật lòng và vì thế mà ta cũng cảm nhận được những điều đẹp đẽ đến từ cuộc sống, vào trong trái tim và sưởi ấm tâm hồn ta.

    Sống chậm, suy nghĩ khác và yêu thương nhiều hơn tuy là ba mặt của một vấn đề nhưng chúng lại gắn bó mật thiết và bổ sung cho nhau. Sống chậm, thực chất là thời gian để con người suy nghĩ, mài giũa tâm hồn, nhạy cảm với thế giới xung quanh. Sống chậm cũng là lúc con người được thảnh thơi, yêu thương, trân trọng, có thời gian để “suy nghĩ khác đi” và cũng là khoảng lặng để con người ta yêu thương nhau nhiều hơn. Vì vậy, tuổi trẻ chúng ta hiện nay cần phải sống chậm để rèn luyện sự trưởng thành, chín chắn nhưng cùng cần biết sống vội vã để có thể sống tận độ, sống với một cuộc sống ý nghĩa nhất.

    Triết lý sống “Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!” đã cho chúng ta một cách sống đúng đắn và rất thiết thực trong cuộc sống hiện đại, xã hội xô bồ hiện nay. Với tôi, dùng một ít thời gian để hít thở không khí trong lành, một ít thời gian để đọc cuốn sách bồi bổ tâm hồn, một ít thời gian để lắng nghe những tâm sự của người thân và quan tâm hơn đến mọi người,… những giây phút thảnh thơi ấy đã khiến tôi nhận ra được nhiều điều giá trị mà cuộc sống ban tặng. Hãy hãm phanh lại, sống theo cách của riêng mình, thì tôi, và cả bạn nữa, sẽ khám phá ra những điều đáng quý và thêm yêu cuộc sống.

     

  • [Văn Nghị luận Mẫu] Cho đi và nhận lại

    [Văn Nghị luận Mẫu] Cho đi và nhận lại

    Cho đi và nhận lại?

    Trong cuộc sống này những gì mà bạn cho đi không bao giờ ít hơn những gì mà bạn nhận được.


    Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

    Tài liệu liên quan: Nghị luận xã hội tư tưởng đạo lý 12


    DÀN Ý

    Mở bài: Giới thiệu triết lí sống: Trong cuộc sống này những gì mà bạn cho đi không bao giờ ít hơn những gì mà bạn nhận được.

    Thân bài:

    1. a) Giải thích:

    – Cho là gì? Cho ở đây không nhất thiết phải là cho những giá trị vật chất, mà đáng quý hơn cả là cho những giá trị tinh thần.

    – Nhận là gì? Người được nhận cũng không nhất thiết phải nhận được vật chất mà có thể là sự nhận về những giá trị tinh thần cao đẹp.

    – Là con người ai cũng luôn muốn được nhận nhiều hơn cho. Thế nhưng cuộc sống này luôn rất công bằng, “gieo nhân nào gặt quả đấy” chúng ta cho đi bao nhiêu thì chắc chắn sẽ nhận lại được bấy nhiêu.

    1. b) Bàn luận:

    – Trong sâu thẳm trái tim mỗi người luôn có sự hiện diện của tình thương và sự quan tâm. Đó sẽ là món quà ý nghĩa nhất, quý giá nhất, thiêng liêng nhất mà ai cũng muốn nhận được.

    – Hạnh phúc mà ta nhận được khi đã cho đi chỉ thực sự đến khi sự cho đi ấy xuất phát từ cả tấm lòng, không vụ lợi, toan tính.

    – Sự cho đi – bản thân nó đã là một phần thưởng.

    1. c) Bài học nhận thức: Mỗi chúng ta hãy tập cho mình cách sống sẵn sàng cho đi để cuộc đời này thêm nhiều ý nghĩa.

    Kết bài: Ý nghĩa của triết lý sống.

    Cho đi và nhận lại

    BÀI LÀM:

    Trong guồng sống tất bật của cuộc đời, không ít người đã vô tình để cho mình bị cuốn đi theo dòng chảy thời gian; để rồi đến một lúc nào đó, khi đã tìm được cho mình một khoảng lặng giữa nhịp sống xô bồ ấy, con người ta chợt thấy mình đang dần mất đi phương hướng.  Mình đang sống vì ai? Vì cái gì? Vì vậy, để không bị cuộc sống khắc nghiệt làm cho bão hòa, làm cho mất đi mục tiêu sống thì mỗi người tốt nhất nên có cho mình một triết lí sống. Để từ triết lí sống ấy ta tìm được chỗ dựa vững chắc cho những bước đi trên con đường tìm đến thành công và hạnh phúc.

    Tùy theo những trải nghiệm và cảm nhận về cuộc đời mà mỗi người tự chọn cho mình những triết lí sống khác nhau. Riêng với tôi, tôi luôn cố gắng làm theo một điều mà tôi hằng tâm đắc đó là: trong cuộc sống này những gì mà bạn cho đi không bao giờ ít hơn những gì mà bạn nhận được.

    Cho ở đây là cho cái gì? Đó có thể là sự cho đi về vật chất. Ta quyên góp tiền giúp đỡ những người gặp khó khăn, trao tặng sách vở cho trẻ em nghèo. Nhưng cũng đáng quý hơn cả là sự cho đi những giá trị tinh thần. Đó có thể chỉ là một cái vỗ vai động viên khi cuộc sống đang trở nên quá khó khăn, là ánh mắt ngời sáng khi ta chúc mừng thành công của một người thân, là một ly trà gừng khi ai đó đang cảm thấy lạnh… Tất cả chỉ là những cử chỉ giản đơn nhưng lại có đủ sức làm vơi bớt đi nỗi đau và nhân đôi niềm hạnh phúc.

    Còn nhận ở đây là nhận những gì? Trước hết đó có thể là cái nhận về vật chất. Khi còn nhỏ, ta nhận được những giá trị vật chất mà ba mẹ cung cấp hoặc với những gia đình khó khăn thì đó là số tiền trợ cấp từ chính quyền. Nhưng cũng quan trọng nhất là cái nhận về tinh thần. Đó là lời an ủi của người bạn thân khi ta gặp chuyện buồn, là tiếng vỗ tay động viên khi ta cảm thấy bối rối, là sự tĩnh lặng tuyệt đối khi ta cần sự tập trung để làm việc… Những điều ta nhận được ấy có thể không giúp ta giải quyết được những khó khăn trước mắt nhưng nó sẽ giúp ta biết rằng mình không hề cô đơn cũng như đã và đang được yêu thương.

    Cho và nhận tưởng chừng như là hai khái niệm hoàn toàn đơn giản nhưng đối với đa số chúng ta để cân bằng được nó lại không hề dễ dàng. Bởi lẽ là con người ai cũng luôn muốn được nhận nhiều hơn cho . Thế nhưng cuộc sống này luôn rất công bằng, “gieo nhân nào gặt quả đấy”, chúng ta cho đi bao nhiêu thì chắc chắn sẽ nhận lại được bấy nhiêu. Khi ta trao yêu thương thì cũng sẽ được yêu thương trở lại , khi ta giúp đỡ người khác thì cũng là lúc ta tự giúp đỡ chính mình. Bởi lẽ cuộc đời là một chuỗi những điều bất ngờ . Biết đâu rằng một ngày nào đó chính ta sẽ là người cần lắm một sự giúp đỡ từ người khác giống như ta đã từng làm cho họ. Như vậy, có thể nói khi ta cho đi cũng là lúc ta đang gieo trồng những hạt giống để đến một lúc nào đó ta sẽ nhận lại được những lợi ích mà chính những hạt giống ấy mang lại. Có ai đó đã từng nói rằng “ hạnh phúc là một cái rất kì lạ mà người ta chỉ nhận được khi đem nó cho người khác”. Vì vậy mỗi chúng ta hãy thử cho đi một cái gì đó để rồi biến niềm hạnh phúc của người khác thành niềm hạnh phúc của chính mình.

    Xin kể một câu chuyện rằng: Người ta bảo ở bên Palextin có hai biển hồ. Biển hồ thứ nhất gọi là Biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Cá không thể sống nổi với nuớc trong hồ và khi con người uống phải thứ nước trong hồ cũng bị bệnh. Ai ai cũng đều không muốn sống gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn cây xung quanh tốt tươi nhờ nguồn nước này… Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào Biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chảy về đâu cả, không chia sẻ nên nước trong Biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muông thú và con người.