Văn mẫu Hãy phân tích bài Ngắm trăng

0
495
Văn mẫu Hãy phân tích bài Ngắm trăng
QUẢNG CÁO
Vài Phút Quảng Cáo Sản Phẩm


Văn mẫu Hãy phân tích bài Ngắm trăng

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: [email protected]

Tổng hợp các đề cương đại học hiện có của Đại Học Hàng HảiĐề Cương VIMARU 

Kéo xuống để Tải ngay đề cương bản PDF đầy đủ: Sau “mục lục” và “bản xem trước”

(Nếu là đề cương nhiều công thức nên mọi người nên tải về để xem tránh mất công thức)

Đề cương liên quan:Văn mẫu Tiểu sử Lê Hữu Trác


Mục Lục

Tải ngay đề cương bản PDF tại đây: Văn mẫu Hãy phân tích bài Ngắm trăng

VĂN MẪU CHỌN LỌC LỚP 9

Đề: Hãy phân tích bài Ngắm trăng.

Bài làm

Nói về con người và tâm hồn Bác, chúng ta biết Bác là nơi hội tụ những gì tốt đẹp

nhất lưu lại từ quá khứ và những mơ ước tương lai, là kết tinh những phẩm chất

quí giá của lịch sử và thời đại.

Cho nên ở “Nhật kí trong tù” có bài hồn hậu, trong trẻo như thơ dân gian, nhưng

cũng có bài trang trọng, bát ngát như thơ Đường, thơ Tống, cốt cách á đông mà

vẫn hiện đại : Bài “Ngắm trăng” tiêu biểu về đặc sắc nghệ thuật này của thơ “Nhật

kí trong tù” :

Trong tù không rượu cũng không hoa

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.

Không biết tự bao giờ, ánh trăng đã toả sáng bàng bạc trong hầu hết những bài thơ

phương Đông.

Vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm, sâu xa của vầng trăng trở thành một “mô típ trữ tình”,

bởi sự gần gũi với tâm hồn con người á đông – một sự hoà quện, đồng cảm tự bên

trong giữa con người và thiên nhiên.

Trong cái bát ngát lung linh của vầng trăng – khoảng trời, phải chăng con người

lắng nghe và phát hiện ra cái chất người vĩnh cửu trong chính bản thân mình, trong

sự im lặng mênh mang và huyền diệu của ánh trăng ?

… Bác Hồ của chúng ta rất yêu thiên nhiên, tâm hồn và thơ của Người tràn đầy ánh

trăng, ánh trăng rất sáng, rất trong, rất đẹp.

Trong tù không rượu cũng không hoa

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ

Trăng, hoa, rượu là những thú vui thanh cao của các thi nhân Đường, Tống ngày

xưa.

Nhưng trong hoàn cảnh nhà tù “không rượu cũng không hoa” mà Bác vẫn đến với

trăng, thật là nghệ sĩ !

Câu thơ thứ hai nói lên cái bồn chồn, náo nức của Bác trước ánh trăng, cái tha thiết

tình yêu của tâm hồn Người với trăng.

Hai câu thơ đầu cũng gợi lên một mâu thuẫn giữa tình yêu thiên nhiên của Bác và

hoàn cảnh trong tù, giữa cảm hứng dạt dào, bay bổng, tràn đầy và thực tại xích

xiềng, thiếu thốn.

Nếu đầu tiên, bài thơ mở ra một hình ảnh thi nhân ngày xưa, một không khí thơ

Đường, thơ Tống : ánh trăng, rượu, hoa một thi nhân biết bao nồng nàn tha thiết,

say sưa với ánh trăng, thì bài thơ khép lại một cách bất ngờ và độc đáo trong tư thế

vọng nguyệt của một người chiến sĩ.

Chất thép và chất tình hoà quyện làm một. Bài thơ đậm đà chất phương Đông, cốt

cách á đông, bỗng chốc rất hiện đại. Hình ảnh chiến sĩ lồng trong hình ảnh một thi

sĩ đắm say thiên nhiên.

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ

Trăng và người trong mối giao cảm tri âm, tri kỉ.

Người hướng ra ngoài song sắt để đến với trăng, và trăng theo người toả sáng vào

trong tù.

Con người và ánh trăng này rõ ràng là hết sức mới mẻ, hiện đại. Trăng và người

như hai người bạn cùng yêu nhau, vượt qua các song sắt tàn bạo, cái hoàn cảnh khổ

đau, ngăn trở của nhà tù.

Nhất là trong hoàn cảnh cụ thể của người làm thơ, ánh trăng và tư thế vọng nguyệt

kia biểu hiện chất thép của một người chiến sĩ cách mạng, đứng ở trên mọi gian

khổ tù đày.

Có thể nói rằng, Bác đã đưa ánh trăng toả sáng vào trong nhà tù hay chính tâm hồn

người đã toả sáng trên vầng trăng của bài thơ này.

Cùng một vầng trăng, mà biết bao mặc cảm, buông xuôi, chán chường trong thơ

Nguyễn Khuyến “song thưa để mặc bóng trăng vào”, hay cái ngậm ngùi, thoát li

của Tản Đà với “trần thế em nay chán nữa rồi”.

Trong cái bát ngát của vầng trăng thơ Bác, chúng ta lắng nghe và phát hiện ra cái

chất người vĩnh cửu : một tình yêu phóng khoáng, nồng nàn, say đắm thiên nhiên,

cuộc sống ; một ý chí, một tinh thần cách mạng kiên cường luôn luôn hướng ra ánh

sáng cuộc đời. ánh trăng của Người không chỉ bàng bạc những nỗi niềm, tấc lòng

con người như thơ xưa, ánh trăng của Người gắn bó thiết tha với con người và toả

ánh sáng ra cuộc đời, trong sự hoà nhập vẻ đẹp của con người và thiên nhiên.

Con người yêu thiên nhiên, đón nhận thiên nhiên và mang vẻ đẹp thiên nhiên tô

điểm cho cuộc sống của mình, từ tình yêu thiên nhiên thêm nguồn sức sống để

chiến đấu cho hạnh phúc, vẻ đẹp của con người.

Bài thơ ngân lên một chất thơ mới, rất hiện đại, chỉ có thể có được từ tâm hồn, từ

nhân sinh quan cộng sản.

Bài thơ là một sự vang hưởng giữa tâm hồn con người với thiên nhiên, sự vang

hưởng làm tươi thắm và nảy nở những điều cao đẹp hơn, những hạt giống của hạnh

phúc trong cuộc sống con người.

Nói một cách khác, tình yêu này, sự rung cảm này, chất thơ này trở thành một

nguồn năng lượng vô tận cho hành động, sức sống, đi suốt cuộc đời mỗi người.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here