Phương pháp giải nhanh vật lý 12

0
63
Phương pháp giải nhanh vật lý 12

Phương pháp giải nhanh vật lý 12

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi vào hòm thư: hotroontap@gmail.com

Tổng hợp các đề cương đại học hiện có của Đại Học Hàng HảiĐề Cương VIMARU 

Kéo xuống để Tải ngay đề cương bản PDF đầy đủ: Sau “mục lục” và “bản xem trước”

(Nếu là đề cương nhiều công thức nên mọi người nên tải về để xem tránh mất công thức)

Đề cương liên quan:HỆ THỐNG HOÁ KIẾN THỨC VẬT LÝ 12 VÀ CÁC CÔNG THỨC TÍNH NHANH TRONG BÀI TẬP TRẮC NGHIỆM


Mục Lục

Tải ngay đề cương bản PDF tại đây: Phương pháp giải nhanh vật lý 12

 

CHƯƠNG I: DAO ĐỘNG CƠ HỌC

I. DAO ĐỘNG ĐIỀU HOÀ

1. Phương trình dao động: x = Acos(wt + j)

  1. Vận tốc tức thời: v = – wAsin(wt + j)
  2. Gia tốc tức thời: a = -w2Acos(wt + j)
  3. Vật ở VTCB: x = 0; |v|Max = wA; |a|Min = 0

Vật ở biên: x = ±A; |v|Min = 0; |a|Max = w2A

  1. Hệ thức độc lập:

a = -w2x

  1. Chiều dài quỹ đạo: 2A
  2. Cơ năng:

Với

  1. Dao động điều hoà có tần số góc là w, tần số f, chu kỳ T. Thì:

động năngthế năng biến thiên với tần số góc 2w, tần số 2f, chu kỳ T/2

  1. Động năng và thế năng trung bình trong thời gian T/2 ( nÎN*, T là chu kỳ dao động) là:
  2. Khoảng thời gian ngắn nhất để vật đi từ vị trí có toạ độ x1 đến x2

với   và ()

  1. Quãng đường đi trong 1 chu kỳ luôn là 4A; trong 1/2 chu kỳ luôn là 2A

Quãng đường đi trong l/4 chu kỳ là A khi vật xuất phát từ VTCB hoặc vị trí biên (tức là j = 0; p; ±p/2)

  1. Quãng đường vật đi được từ thời điểm t­1 đến t2.

Xác định:  (v1 và v2 chỉ cần xác định dấu)

Phân tích: t2 – t1 = nT + Dt (n ÎN; 0 ≤ Dt < T)

Quãng đường đi được trong thời gian nT là S1 = 4nA, trong thời gian Dt là S2.

Quãng đường tổng cộng là S = S1 + S2

* Nếu v1v2 ≥ 0 Þ

* Nếu v1v2 < 0 Þ

  1. Các bước lập phương trình dao động dao động điều hoà:

* Tính w

* Tính A (thường sử dụng hệ thức độc lập)

* Tính j dựa vào điều kiện đầu: lúc t = t0 (thường t0 = 0)

Lưu ý: + Vật chuyển động theo chiều dương thì v > 0, ngược lại v < 0

+ Trước khi tính j cần xác định rõ j thuộc góc phần tư thứ mấy của đường tròn lượng giác

(thường lấy -π < j ≤ π)

  1. Các bước giải bài toán tính thời điểm vật đi qua vị trí đã biết x (hoặc v, a, E, Et, Eđ, F) lần thứ n

* Giải phương trình lượng giác lấy các nghiệm của t (Với t > 0 Þ phạm vi giá trị của k )

* Liệt kê n nghiệm đầu tiên (thường n nhỏ)

* Thời điểm thứ n chính là giá trị lớn thứ n

Lưu ý: Đề ra thường cho giá trị n nhỏ, còn nếu n lớn thì tìm quy luật để suy ra nghiệm thứ n

  1. Các bước giải bài toán tìm số lần vật đi qua vị trí đã biết x (hoặc v, a, E, Et, Eđ, F) từ thời điểm t1 đến t2.

* Giải phương trình lượng giác được các nghiệm

* Từ t1 < t ≤ t2 Þ Phạm vi giá trị của (Với k Î Z)

* Tổng số giá trị của k chính là số lần vật đi qua vị trí đó.

  1. Các bước giải bài toán tìm li độ dao động sau thời điểm t một khoảng thời gian Dt.

Biết tại thời điểm t vật có li độ x = x0.

* Từ phương trình dao động điều hoà: x = Acos(wt + j) cho x = x0

Lấy nghiệm wt + j = a

hoặc wt + j = – a

* Li độ sau thời điểm đó Dt giây là: x = Acos(wDt + a) hoặc x = Acos(wDt – a)

  1. 17. Dao động điều hoà có phương trình đặc biệt:

* x = a ± Acos(wt + j) với a = const

Biên độ là A, tần số góc là w, pha ban đầu j

x là toạ độ,  x0 = Acos(wt + j) là li độ.

Toạ độ vị trí cân bằng x = a, toạ độ vị trí biên x = a ± A

Vận tốc v = x’ = x0’, gia tốc a = v’ = x” = x0

Hệ thức độc lập:   a = -w2x0

* x = a ± Acos2(wt + j) (ta phải hạ bậc)

Biên độ A/2; tần số góc 2w, pha ban đầu 2j.

II. CON LẮC LÒ XO

  1. Tần số góc: ; chu kỳ: ; tần số:
  2. Cơ năng:

Với

  1. * Độ biến dạng của lò xo thẳng đứng: Þ

* Độ biến dạng của lò xo nằm trên mặt phẳng nghiêng có góc nghiêng α:

Þ

* Trường hợp vật ở dưới:

+ Chiều dài lò xo tại VTCB: lCB = l0 + Dl (l0 là chiều dài tự nhiên)

+ Chiều dài cực tiểu (khi vật ở vị trí cao nhất): lMin = l0 + Dl – A

+ Chiều dài cực đại (khi vật ở vị trí thấp nhất): lMax = l0 + Dl + A

          Þ lCB = (lMin + lMax)/2

* Trường hợp vật ở trên:

       lCB = l0Dl;  lMin = l0Dl – A; lMax = l0Dl + A  Þ lCB = (lMin + lMax)/2

  1. Lực hồi phục hay lực phục hồi (là lực gây dao động cho vật) là lực để đưa vật về vị trí cân bằng (là hợp lực của các lực tác dụng lên vật xét phương dao động), luôn hướng về VTCB, có độ lớn Fhp = k|x| = mw2|x|.
  2. Lực đàn hồi là lực đưa vật về vị trí lò xo không biến dạng.

Có độ lớn Fđh = kx* (x* là độ biến dạng của lò xo)

* Với con lắc lò xo nằm ngang thì lực hồi phục và lực đàn hồi là một (vì tại VTCB lò xo không biến dạng)

* Với con lắc lò xo thẳng đứng hoặc đặt trên mặt phẳng nghiêng

+ Độ lớn lực đàn hồi có biểu thức:

* Fđh = k|Dl + x| với chiều dương hướng xuống

* Fđh = k|Dl – x|  với chiều dương hướng lên

+ Lực đàn hồi cực đại (lực kéo): FMax = k(Dl + A) = FKMax

+ Lực đàn hồi cực tiểu:

* Nếu A < Dl Þ FMin = k(Dl – A) = FKMin

* Nếu A ≥ Dl Þ FMin = 0 (lúc vật đi qua vị trí lò xo không biến dạng)

Lực đẩy (lực nén) đàn hồi cực đại: FNmax = k(A – Dl) (lúc vật ở vị trí cao nhất)

Lưu ý: Khi vật ở trên: * FNmax = FMax = k(Dl + A)

* Nếu A < Dl Þ FNmin = FMin = k(Dl – A)

* Nếu A ≥ Dl Þ FKmax =  k(A – Dl) còn FMin = 0

  1. Một lò xo có độ cứng k, chiều dài l được cắt thành các lò xo có độ cứng k1, k2, … và chiều dài tương ứng là l1, l2, … thì ta có: kl = k1l1 = k2l2 = …
  2. Ghép lò xo:

* Nối tiếp  Þ cùng treo một vật khối lượng như nhau thì: T2 = T12 + T22

* Song song: k = k1 + k2 + … Þ cùng treo một vật khối lượng như nhau thì:

  1. Gắn lò xo k vào vật khối lượng m1 được chu kỳ T1, vào vật khối lượng m2 được T2, vào vật khối lượng m1+m2 được chu kỳ T3, vào vật khối lượng m1 – m2 (m1 > m2)được chu kỳ T4.

Thì ta có:  và

  1. Vật m1 được đặt trên vật m2 dao động điều hoà theo phương thẳng đứng. (Hình 1)

Để m1 luôn nằm yên trên m2 trong quá trình dao động thì:

  1. Vật m1 và m2 được gắn vào hai đầu lò xo đặt thẳng đứng, m1 dao động điều hoà.(Hình 2)

Để m2 luôn nằm yên trên mặt sàn trong quá trình m1 dao động thì:

  1. Vật m1 đặt trên vật m2 dao động điều hoà theo phương ngang. Hệ số ma sát giữa m1 và m2 là µ, bỏ qua ma sát giữa m2 và mặt sàn. (Hình 3)

Để m1 không trượt trên m2 trong quá trình dao động thì:

 

III. CON LẮC ĐƠN

  1. Tần số góc: ; chu kỳ: ; tần số:
  2. Phương trình dao động:

s = S0cos(wt + j) hoặc α = α0cos(wt + j)  với s = αl, S0 = α0l và α ≤ 100

Þ v = s’ = – wS0sin(wt + j) = – wlα0sin(wt + j)

Þ a = v’ = -w2S0cos(wt + j) = -w2lα0cos(wt + j) = -w2s = -w2αl

Lưu ý: S0 đóng vai trò như A còn s đóng vai trò như x

  1. Hệ thức độc lập:

* a = -w2s = -w2αl

*

*

  1. Cơ năng:

Với

  1. Tại cùng một nơi con lắc đơn chiều dài l1 có chu kỳ T1, con lắc đơn chiều dài l2 có chu kỳ T2, con lắc đơn chiều dài l1 + l2 có chu kỳ T2,con lắc đơn chiều dài l1 – l2 (l1>l2) có chu kỳ T4.

Thì ta có:  và

  1. Vận tốc và lực căng của sợi dây con lắc đơn

v2 = 2gl(cosα – cosα0) và TC = mg(3cosα – 2cosα0)

  1. Con lắc đơn có chu kỳ đúng T ở độ cao h1, nhiệt độ t1. Khi đưa tới độ cao h2, nhiệt độ t2 thì ta có:

Với R = 6400km là bán kính Trái Đât, còn l là hệ số nở dài của thanh con lắc.

  1. Con lắc đơn có chu kỳ đúng T ở độ sâu d1, nhiệt độ t1. Khi đưa tới độ sâu d2, nhiệt độ t2 thì ta có:
  1. Con lắc đơn có chu kỳ đúng T ở độ cao h, nhiệt độ t1. Khi đưa xuống độ sâu d, nhiệt độ t2 thì ta có:
  1. Con lắc đơn có chu kỳ đúng T ở độ sâu d, nhiệt độ t1. Khi đưa lên độ cao h, nhiệt độ t2 thì ta có:

Lưu ý: * Nếu DT > 0 thì đồng hồ chạy chậm (đồng hồ đếm giây sử dụng con lắc đơn)

* Nếu DT < 0 thì đồng hồ chạy nhanh

* Nếu DT = 0 thì đồng hồ chạy đúng

* Thời gian chạy sai mỗi ngày (24h = 86400s):

  1. Khi con lắc đơn chịu thêm tác dụng của lực phụ không đổi:

Lực phụ không đổi thường là:

* Lực quán tính: , độ lớn F = ma     ( )

Lưu ý: + Chuyển động nhanh dần đều  ( có hướng chuyển động)

+ Chuyển động chậm dần đều

* Lực điện trường: , độ lớn F = |q|E   (Nếu q > 0 Þ ; còn nếu q < 0 Þ )

* Lực đẩy Ácsimét: F = DgV  (luông thẳng đứng hướng lên)

Trong đó: D là khối lượng riêng của chất lỏng hay chất khí.

g là gia tốc rơi tự do.

V là thể tích của phần vật chìm trong chất lỏng hay chất khí đó.

Khi đó:  gọi là trọng lực hiệu dụng hay trong lực biểu kiến (có vai trò như trọng lực )

gọi là gia tốc trọng trường hiệu dụng hay gia tốc trọng trường biểu kiến.

Chu kỳ dao động của con lắc đơn khi đó:

Các trường hợp đặc biệt:

*  có phương ngang: + Tại VTCB dây treo lệch với phương thẳng đứng một góc có:

+

* có phương thẳng đứng thì

+ Nếu  hướng xuống thì

+ Nếu  hướng lên thì

  1. Con lắc vật lý

+ Tần số góc:  => T =

  1. TỔNG HỢP DAO ĐỘNG
  2. Tổng hợp hai dao động điều hoà cùng phương cùng tần số x1 = A1cos(wt + j1) và x2 = A2cos(wt + j2) được một dao động điều hoà cùng phương cùng tần số x = Acos(wt + j).

Trong đó:

với j1 ≤ j ≤ j2  (nếu j1 ≤ j2 )

* Nếu Dj = 2kπ (x1, x2 cùng pha) Þ AMax = A1 + A2

`               * Nếu Dj = (2k+1)π (x1, x2 ngược pha) Þ AMin = |A1 – A2|

  1. Khi biết một dao động thành phần x1 = A1cos(wt + j1) và dao động tổng hợp x = Acos(wt + j) thì dao động thành phần còn lại là x2 = A2cos(wt + j2).

Trong đó:

với j1 ≤ j ≤ j2  ( nếu j1 ≤ j2 )

  1. Nếu một vật tham gia đồng thời nhiều dao động điều hoà cùng phương cùng tần số x1 = A1cos(wt + j1);

x2 = A2cos(wt + j2) … thì dao động tổng hợp cũng là dao động điều hoà cùng phương cùng tần số

x = Acos(wt + j).

Ta có:

và           với  j Î[jMin;jMax]

V. DAO ĐỘNG TẮT DẦN – DAO ĐỘNG CƯỠNG BỨC – CỘNG HƯỞNG

  1. Một con lắc lò xo dao động tắt dần với biên độ A, hệ số ma sát µ. Quãng đường vật đi được đến lúc dừng lại là:
  2. Một vật dao động tắt dần thì độ giảm biên độ sau mỗi chu kỳ là:

Þ số dao động thực hiện được

  1. Hiện tượng cộng hưởng xảy ra khi: f = f0 hay w = w0 hay T = T0

Với f, w, T và f0, w0, T0 là tần số, tần số góc, chu kỳ của lực cưỡng bức và của hệ dao động.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here